Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2018

Tiểu thuyết TRĂNG QUÊ (phần 34)

TRĂNG QUÊ (phần 34)
Tiểu thuyết của Trọng Bảo

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và đêm

Đêm trăng sáng. Bờ đê ướt đẫm ánh trăng. Một vùng trung du bất chợt thật bình yên trong một đêm chiến tranh. Khoảng không gian đêm về như lắng xuống sau một ngày ồn ào vật vã của gió, của nắng, của tiếng bom rơi, đạn nổ và tiếng gầm rít của những chiếc phi cơ chiến đấu bay dọc, xiên ngang xé nát cả bầu trời. Đêm trở về thanh thản cho lòng người thanh thản sau bộn bề bao nỗi lo toan. Ánh trăng là của sự thanh bình, bao đời nay vẫn thế. Khói lửa của đạn bom không thể làm vẩn đục được mãi một khoảng trời xanh của ánh trăng thanh.
Trăng sáng ngời ngời. Ánh trăng tràn xuống những xóm làng còn đang thấp thỏm bởi bao nỗi lo mất mùa đói kém và nạn bom rơi, đạn lạc. Ánh trăng chảy dài theo dòng nước con sông Phó Đáy trông như dát bạc long lanh. Dòng sông nhỏ nhoi từ bao đời rồi vẫn lặng lẽ tải phù sa xuôi hướng đồng bằng bồi đắp mỡ màu cho vùng châu thổ. Con đò cũ kỹ nằm im lìm trên bến vắng gác mái chèo dưới ánh trăng thanh. Những bãi ngô non thẫm xanh hai bên bờ dòng nước chảy. Cây cầu sắt mong manh bắc qua con sông nhỏ cũng thật mong manh. Dưới ánh trăng xanh cây cầu màu xám nằm ngang qua dòng nước bạc trong giống tựa như một chiếc bút chì đặt trên trang giấy trắng tinh nguyên. Trận địa pháo phòng không mới xây dựng bên sông tĩnh lặng trong đêm và cảnh giác. Những nòng pháo in trên nên trời đầy ánh trăng như những dấu chấm than.
Có hai người sánh bước bên nhau trên triền đê vắng, tay trong tay.
Đây là lần đầu tiên hai người hẹn hò, đi chơi vơi nhau. Cũng là nhờ có nhiệm vụ mà nên. Phần lớn chiến sĩ trung đội dân quân làng Hạ của chị Tình được giao nhiệm vụ sang sông từ sáng sớm nay. Họ giúp đơn vị pháo cao xạ của trung úy Thức xây dựng trận địa trên một gò đất ở ven sông Phó Đáy. Trận địa đơn vị pháo cao xạ 37ly chủ yếu làm nhiệm vụ "đón lõng" chặn đánh các tốp máy bay Mỹ từ trên dãy núi Tam Đảo lao xuống bắn phá thủ đô Hà Nội và cùng các lực lượng khác tham gia bảo vệ cây cầu sắt bắc qua sông. Dân quân làng Hạ rất phấn khởi vì có một đơn vị cao xạ của bộ đội phối hợp bảo vệ mục tiêu trên quốc lộ 2C. Theo kế hoạch của ban chỉ huy quân sự xã Hòa Sơn, chị Tình trực tiếp dẫn hai tiểu đội qua sông giúp đỡ bộ đội. Họ mang theo cơm nắm ăn trưa để làm việc cả ngày. Khi máy bay Mỹ không hoạt động các chiến sĩ pháo cao xạ và dân quân vừa đào công sự, đắp ụ để pháo vừa hò hát rất vui vẻ. Những lúc có báo động máy bay quân địch thì họ nhanh chóng cơ động xuống sát bờ sông nơi có những lũy tre dày và bờ đất cao ẩn nấp, phòng tránh. Họ làm việc khẩn trương để đến đêm, khi công sự, ụ pháo làm xong những khẩu 37ly sẽ được đưa ngay vào trận địa sẵn sàng chiến đấu. Buổi trưa, bộ đội và dân quân quây quần dưới những bụi tre um tùm sát bờ sông cùng ăn cơm. Đám lính trẻ tranh nhau những nắm cơm độn sắn chấm muối vừng của dân quân. Họ nhường cho các cô gái những bát cơm nóng do bộ phận nuôi quân nấu tận trong chân núi đem ra.
Đến cuối buổi chiều, trận địa pháo phòng không 37ly đã cơ bản hoàn thành. Trung đội trưởng Tình định dẫn đơn vị trở về bên kia sông thì trung úy Thức đề nghị chị em dân quân ở lại giúp bộ đội đưa pháo vào công sự, trận địa. Khi những khẩu pháo đã yên vị trong công sự, vươn nòng lên trời cao thì trăng cũng đã nhú lên. Ánh trăng tràn vào trận địa. Bộ đội và dân quân quây quần bên mâm pháo cùng vui một bữa liên hoan chung. Hôm nay cũng đúng là kỷ niệm ngày thành lập đơn vị pháo cao xạ nên bữa ăn có nhiều món hơn. Sau bữa tối, đám lính trẻ và dân quân còn ngồi quanh mâm pháo hò hát mãi rồi mới chia tay nhau. Trung úy Thức đề nghị trung đội trưởng dân quân ở lại "rút kinh nghiệm công tác và bàn phương án hiệp đồng chiến đấu". Cái Liên nghe thấy thế hơi bữu môi. Nó giả bộ nghiêm mặt nói vẻ đáo để:
- Dân quân làng Hạ chỉ có mỗi một trung đội trưởng thôi đấy nhé! Anh đừng có bắt cóc mất mà chúng em không có người chỉ huy đâu. Sáng mai mà chị Tình không về chúng em sẽ kéo sang tận nơi đòi người đấy!
Trung úy Thức cười bảo:
- Cứ yên trí! Anh sẽ đưa trung đội trưởng của các em về tận trận địa an toàn tuyệt đối!
- Thế thì tụi em yên tâm rồi!
Trước khi chạy theo lũ bạn, cái Liên còn cố ghé tai chị Tình nói nhỏ:
- Chị phải tóm thật chặt lấy anh trung úy đẹp giai ấy nhé!
Chị Tình hơi giật mình vì cái Liên nói như vậy. Con ranh này như đang đi guốc trong bụng người khác. Chị lên giọng khẽ nạt nó:
- Mày im đi! Không được nói linh tinh. Tao ở lại một tý có nhiệm vụ quan trọng cần trao đổi với các anh bộ đội. Lát nữa sẽ về ngay.
Cái Liên vẫn chưa tha:
- Chả có nhiệm vụ nào là quan trọng hơn đâu! Đừng có bỏ phí một đêm trăng rất đẹp thế này chị ơi! Thôi em về trước đây...
Nói xong nó chạy biến luôn.
Trung úy Thức mời chị Tình vào trong căn nhà bạt dành cho chỉ huy đại đội. Anh tìm trong ba lô đưa cho chị mấy cuốn sách hướng dẫn về phương pháp huấn luyện bắn máy bay bay thấp bằng súng bộ binh. Kèm theo trong mấy cuốn sách huấn luyện ấy là một cuốn sổ ghi chép bìa cứng rất đẹp và một cây bút Trường Sơn mới tinh anh tặng chị. Cây bút và cuốn sổ này là phần thưởng của anh tại đại hội thi đua quyết thắng của trung đoàn. Chị Tình cất cuốn sổ và mấy tập sách giáo khoa về quân sự vào cái túi vẫn đeo theo bên người. Đoạn, hai người cùng nhau đi lên bờ đê.
- Trăng đẹp quá! - Chị buột miệng thốt lên.
- Trăng đẹp và người... cũng đẹp...
Anh nói và cầm lấy tay chị. Chị Tình hơi giật mình vì hành động đột ngột của anh. Nhưng chị không rút tay lại. Chị để bàn tay nhỏ nhắn của mình trong bàn tay thô ráp vì kéo pháo nhưng ấm áp của anh.
Họ nắm tay nhau đi giữa ánh trăng vàng. Bờ đê ướt đẫm ánh trăng.
Hai người dừng lại ở một quãng đê khá xa trận địa pháo phòng không. Từ đây có thể nhìn rõ ngọn Đồi Ma bên kia sông. Họ ngồi sát bên nhau nói đủ chuyện. Họ kể cho nhau nghe về những kỷ niệm từ thuở ấu thơ, những tháng năm gian khổ khi họ là người chiến sĩ, người dân quân. Trời về khuya, sương đêm buông xuống thêm dày. Chị ngả đầu vào vai anh. Vai anh thật ấm. Anh là chàng trai quê biển, chị là cô gái miền rừng. Chiến tranh đã đưa họ đến với nhau trong một đêm trăng huyền ảo như thế này. Đó là một điều mà không ai trong hai người trước đó từng nghĩ đến. Chị mong hết chiến tranh để về miền quê biển cùng anh. Anh mong ngày hòa bình để xây một mái nhà nho nhỏ bên bờ sóng của đại dương mênh mông.
Anh đặt nhẹ môi lên má chị. Lần đầu tiên chị biết đến nụ hôn. Trái tim chị đập mạnh như muốn vỡ tung. Chị thấy cơ thể mình như đang tan chảy ra. Hai người ôm chặt nhau không muốn rời. Họ ngồi bên nhau trên bờ đê cho tới tận lúc trăng tà.
Anh đưa chị qua cầu đến tận chân trận địa Đồi Ma.
Người lính chia tay cô dân quân trở để về trận địa bên kia sông...
(còn nữa) Hà Nội, 10-2015

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

Tiểu thuyết TRĂNG QUÊ (phần 33)

TRĂNG QUÊ (phần 33)
Tiểu thuyết của Trọng Bảo

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười

Vũ Sinh rất cay cú về việc thằng Nam tìm được khẩu súng CKC bị mất. Rõ ràng là một cán bộ công an, một người hôm nào trên dãy núi Sáng rậm rạp từng tìm ra nơi tên phi công Mỹ ẩn náu hẳn hoi mà lại không bằng một thằng dân quân nhãi ranh, miệng còn hơi sữa. Ý nghĩ ấy đã làm cho Vũ Sinh bức bối nhiều đêm không ngủ. Vũ Sinh càng thấy mất thể diện và cáu hơn vì có nhiều tiếng xì xầm của dư luận bàn ra, tán vào là "chuyên môn công tác an ninh không bằng cái khung thành bóng đá". Nghe mà tức anh ách. Song Vũ Sinh cũng phải công nhận là thằng Nam rất thông minh. Nó biết tận dụng mọi thông tin từ quần chúng nhân dân, kể cả bọn trẻ con. Thông tin tốt nhiều khi không phụ thuộc vào đối tượng cung cấp nguồn tin ấy. Mấy ông cán bộ lão thành về hưu hay lên lớp, dặn dò Vũ Sinh nào là phải tích cực "xây dựng thế trận an ninh vững vàng trước tình hình mới" đã chỉ dẫn cho trưởng công an xã biết bao nhiêu là kinh nghiệm quý báu trong việc phá án ở cơ sở, nhưng cuối cùng vẫn không giúp tìm ra khẩu súng bị mất. Đó là điều Vũ Sinh thất vọng và buồn nhất. Điều thứ hai mà Vũ Sinh cảm thấy bức bối và buồn hơn là anh vừa được đề bạt lên cấp trưởng thì đúng lúc tìm thấy khẩu súng mà lại là chiến công của người khác, thế mới đau chứ.
Trưởng công an xã Vũ Sinh càng thất vọng hơn khi nghiên cứu rất kỹ lý lịch đến ba đời, bốn kiếp nhà thằng Bớt, rà đi, soát lại mãi cũng không tìm ra ai là kẻ ôm chân đế quốc, phong kiến, xỏ nhầm dày Tây. Đời ông và bố nó còn có công lao, đóng góp với cách mạng nữa. Ông nó từng là cơ sở nuôi giấu cán bộ hoạt động trước cách mạng tháng Tám, bố nó là thầy giáo tham gia phong trào bình dân học vụ rồi là du kích trong kháng chiến. Vậy tại sao thằng Bớt lại lấy trộm vũ khí của dân quân. Nguyên nhân hóa ra rất đơn giản mà trưởng công an Vũ Sinh không hề ngờ tới, không tin, kể cả khi thằng Bớt đã khai nhận như thế.
Thằng Bớt vốn là một đứa lười biếng, lêu lổng. Khi ông Đáng, bố nó còn sống thằng Bớt đã chẳng chịu chuyên tâm học hành cho đến nơi, đến chốn. Ông giáo già góa vợ lại chiều con nên nó càng sinh hư. Ông giáo buồn vì đến khi nhắm mắt không lo cho con thành sự nghiệp. Nhà thằng Bớt có một bãi nương trồng sắn trên sườn Đồi Ma và một mảnh ruộng vỡ hoang ở dưới chân đồi. Dân quân xây dựng trận địa trên Đồi Ma hào giao thông từ đỉnh đồi xuống cánh đồng. Khi trời mưa to tuyến hào giao thông tạo thành một dòng chảy làm trôi hết lúa mới cấy trên mảnh ruộng vỡ hoang nhà thằng Bớt. Việc vận chuyển vật liệu xây dựng công sự trận địa, luyện tập chiến đấu của dân quân làm gãy cây sắn trên mảnh nương nhà gã. Vì thế thằng Bớt rất căm đám dân quân làng Hạ. Mặt khác, khi chưa có trận địa của dân quân thằng Bớt cũng kiếm được chút đỉnh, đủ uống rượu mỗi khi có người đến cúng bái hoặc dò tìm vàng, đồ cổ trên Đồi Ma. Thằng Bớt chuyên giúp lão Thống thầy cúng đi mua hương nhang, đồ dùng tế lễ, cúng bái. Nhiều lần, theo kịch bản của lão thầy cúng thằng Bớt bí mật leo lên cây đa giả làm ma quỷ kêu khóc, quãi cát xuống gây thêm sự linh nghiệm, huyền bí để moi tiền các tín đồ. Từ khi dân quân có mặt suốt ngày đêm trên Đồi Ma thì lão thầy cúng và thằng Bớt mất một chỗ hành nghề, kiếm tiền béo bở.
Một hôm gặp thằng Bớt, lão thầy cúng liền khích nó:
- Mày đành chịu nhún bọn dân quân hả?
- Không chịu thì làm thế nào được!
Lão thầy cúng gợi ý:
- Đốt mẹ cái nhà hầm đi, hoặc quẳng mấy khẩu súng của bọn dân quân xuống suối cho chúng nó chừa…
- Tôi chả dại. Đi tù mọt gông!
Thằng Bớt lủng bủng trong miệng rồi bỏ đi. Lão Thống nói vóng theo:
- Thế thì cứ chịu bẹp lép như con gián thôi con ạ!
Sự ức chế, bực bội đối với đám dân quân trên Đồi Ma trong lòng thằng Bớt bắt đầu nảy sinh từ đó. Một hôm, bà chị gái giúp gã đi gặt ở mảnh ruộng vỡ hoang dưới chân Đồi Ma. Bà chị quẩy một gánh lúa nhẹ tênh về bảo nó:
- Nước mưa từ trên đồi chảy xuống xối qua, ruộng trôi hết cả đất màu, phân bón, lúa lốp, toàn rơm là rơm thôi. Gặt hái làm gì cho mất công?
Thằng Bớt tức tối. Gã đi tìm đám dân quân để phản ánh thì gặp thằng Nam đang đi từ trận địa xuống. Thằng Nam nghe chưa hết câu chuyện đã ngắt lời gã bảo:
- Đấy là mảnh ruộng vỡ hoang, xâm phạm vào diện tích đất công. Hợp tác xã chưa công hữu là may mắn lắm rồi. Anh có kiến nghị lên đến tận… trời thì cũng đến thế thôi. Chả ai bênh cái đồ tư hữu, tư sản đâu! Không khéo người ta lại tịch thu mất thửa ruộng ấy thì chỉ có treo niêu...
- Tao không thèm đôi co với mày! Đồ oắt con!
Thằng Bớt chỉ tay vào mặt thằng Nam quát. Nhưng thằng Nam không sợ. Nó là một chiến sĩ dân quân cơ mà. Thằng Nam vỗ vỗ vào báng khẩu súng đang đeo và cười khinh khỉnh vẻ coi thường một kẻ chậm tiến. Thằng Bớt ức lắm. Gã nghiến răng nhủ thầm: “Đã thế thì ông sẽ cho lũ chúng mày biết tay!”.
Từ ấy, thằng Bớt luôn nuôi trong lòng một ý nghĩ đen tối. Ý nghĩ ấy cứ lớn dần lên mãi. Thằng Bớt đợi khi thời cơ đến. Hôm ấy, khi phần lớn trung đội dân quân làng Hạ đi làm nhiệm vụ, thằng Bớt theo giao thông hào bò lên trận địa Đồi Ma. Ban đầu gã định phóng hỏa đốt cháy căn nhà hầm cho bõ tức. Nhưng suy đi tính lại hắn thấy làm như thế bất lợi. Khi căn nhà bốc cháy số dân quân có mặt trên đồi sẽ phát hiện ra thủ phạm ngay. Nghĩ vậy nên thằng Bớt liền cất cái bật lửa vào túi. Gã thận trọng bò vào trong căn nhà hầm và trông thấy hai khẩu súng đang để trên giá. Lập tức, gã ôm hai khẩu súng định tuồn theo giao thông hào xuống chân đồi. Nhưng vì có tiếng chân người nên thằng Bớt đành bỏ lại một khẩu súng ở giữa căn nhà hầm để chuồn cho nhanh. Bọc cái áo cho kín khẩu CKC lấy được, thằng Bớt tụt xuống chân đồi. Không ai phát hiện ra gã. Cánh đồng xung quanh Đồi Ma rất vắng người vì là khu vực quân sự, nguy hiểm, gần mục tiêu bắn phá của máy bay Mỹ. Thằng Bớt men theo con mương chạy một mạch về khu vườn trồng dứa nhà mình. Thằng Bớt ném khẩu súng xuống cái giếng hoang rồi dùng chà cây gai xấu hổ phủ kín. Gã yên tâm tin sẽ không ai phát hiện ra việc làm của mình. Một thời gian dài sau vẫn không ai nghi ngờ, gã càng yên tâm hơn. Gặp đám dân quân đi mò tìm vũ khí ở các hồ ao gã còn đến đứng xem với vẻ mặt rất đắc ý. Cao hứng có lần gã còn nhảy ùm xuống ao giúp dân quân lặn tìm súng. Thằng Bớt không ngờ có một thằng oắt con mò vào vườn ăn trộm dứa đúng cái hôm gã ném khẩu súng xuống cái giếng hoang.
Trưởng công an xã Vũ Sinh hoàn toàn không tin vào những lời thú tội của thằng Bớt. Vũ Sinh vẫn nghi ngờ thằng Bớt có liên hệ với một tổ chức phản động nào đó. Nhưng vì thằng Bớt ngay sau đó đã bị dẫn giải lên công an huyện để tiếp tục điều tra và giam giữ nên Vũ Sinh không còn có cơ hội để tiếp tục truy ra tổ chức phản động này nữa.
Sau khi tìm thấy khẩu CKC bị mất các quyết định kỷ luật đối với trung đội dân quân làng Hạ có sự thay đổi. Trung đội trưởng Tình và cái Liên đều được "giảm án" chỉ bị cảnh cáo, không bị giáng chức và khai trừ ra khỏi hàng ngũ dân quân nữa. Thêm cái Na bị kỷ luật khiển trách vì suýt nữa cũng để mất vũ khí. Hôm đó có động nên thằng Bớt đành phải bỏ lại khẩu súng của cái Na. Lão Thống thầy cúng bị công an gọi lên cảnh cáo vì xúi giục người khác phạm tội và hành nghề mê tín dị đoan. Duy chỉ có Phạm Bản thì quyết định giáng chức xuống xã đội phó không thấy sửa lại, mặc dù lãnh đạo xã Hòa Sơn đã có báo cáo, kiến nghị lên trên. Thời nào cũng vậy, việc sửa sai cấp trên bao giờ cũng thường chậm chạp hơn cấp cơ sở.
Cái Liên được trở lại tham gia trực chiến và gác phòng không trên trận địa Đồi Ma. Sau vụ mất súng cái Liên trở nên chín chắn hơn, ít nói hơn. Nhưng tựa như cái cây bị hạn được mưa, nét mặt và cơ thể của nó không còn ủ rũ nữa mà rân rân lấy lại sự tràn căng, tươi tắn, hy vọng. Hình thức kỷ luật cảnh cáo đối với cái Liên chỉ là một nỗi buồn đáng nhớ, chặng đường đời vẫn còn đang rất dài phía trước. Nó chỉ sợ là sẽ bị loại khỏi đội ngũ các chiến sĩ dân quân. Ở một vùng quê này điều đáng sợ nhất không phải là chiến tranh và đói khổ mà là sự cô lập, bị tách rời khỏi tập thể khi mà mình còn đang trẻ. Lúc nhìn khẩu súng CKC được vớt từ dưới đáy giếng âm u lên cái Liên cảm thấy như chính bản thân mình đã được vớt lên từ dưới lớp bùn đen. Cái Liên vô cùng biết ơn thằng Nam, nhưng nó không biết phải nói như thế nào. Nó tự thề là phải ghi nhớ ơn này mãi trong lòng mình. Cái Liên thấy ân hận vì đã có những suy nghĩ xấu về thằng Nam.
Thằng Nam thì coi việc tìm thấy khẩu súng là một chuyện bình thường. Đối với nó điều quan trọng nhất là minh oan được cho đồng đội, lấy lại danh dự cho đơn vị. Nhiều người thắc mắc hỏi tại sao không được khen thưởng, thằng Nam chỉ cười khì không trả lời. Chị Tình quyết định trích quỹ của chi đoàn mua cho thằng Nam thêm một quả bóng đá nữa, tạo điều kiện thời gian để nó tiếp tục huấn luyện và tổ chức cho các đội bóng trẻ con thi đấu...
Tình hình Hòa Sơn trở lại bình thường, bớt căng thẳng hơn như khi chưa tìm thấy khẩu súng bị mất. Chủ tịch xã Nguyễn Trung Hiếu đỡ lo lắng hơn. Hằng ngày anh vẫn đạp xe đi về giữa thị trấn huyện lỵ và ủy ban xã Hòa Sơn. Trên dãy núi Tam Đảo luôn lởn vởn những chiếc máy bay phản lực Mỹ. Tiếng bom nổ xa xa vọng về không gây khuấy động nhiều sự yên ả của một vùng trung du thẳm xanh.
Chiều tà, một áng mây thành giăng giăng ở phía chân trời...
(còn nữa) Hà Nội, 10-2015

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2018

Tiểu thuyết TRĂNG QUÊ (phần 32)

TRĂNG QUÊ (phần 32)
Tiểu thuyết của Trọng Bảo

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Chuyện thằng Nam tìm ra tung tích khẩu súng CKC của trung đội dân quân thường trực làng Hạ bị mất không phải là một sự tình cờ. Nó đã phải tổn hao bao nhiêu công sức, trí tuệ, suy nghĩ qua rất nhiều ngày. Khi thấy công an xã, công an huyện bằng nhiều biện pháp chuyên môn nghiệp vụ vẫn không tìm ra dấu vết của khẩu súng thằng Nam suy nghĩ đến một cách khác. Việc tổ chức cho bọn trẻ con đá bóng chính là một kế hoạch mà nó đã bàn bạc rất cụ thể với trung đội trưởng Tình. Vốn từng là một đứa trẻ rất nghịch ngợm nên thằng Nam đã có một suy nghĩ khác mọi người là: "Mọi việc có thể người lớn không biết nhưng trẻ con thì lại biết!". Thằng Nam thành lập ba đội bóng trẻ con tức là nó đã có trong tay ba đơn vị trinh sát với gần năm mươi chiến sĩ tý hon ở khắp các làng xóm trong xã Hòa Sơn.
Hằng ngày, trước các trận thi đấu bóng đá bọn trẻ con đều thông báo cho thằng Nam biết mọi thông tin mà chúng biết. Từ chuyện bà Hậu làng Thượng đêm qua bị kẻ trộm bắt mất con gà mái đang nhảy ổ đẻ đến chuyện ông Đông làng Hạ sáng nay đi cày sớm bị trâu húc què chân, hay việc cái ao thả cá của hợp tác xã ở xóm Mới vừa bị vỡ bờ do mưa to, người lớn trẻ con bắt được rất nhiều cá nhưng chỉ nộp lại vài con cho đội sản xuất. Rồi chuyện nhà nào hết gạo, nhà nào phải ăn sắn thay cơm... Nói chung, những việc hằng ngày xảy ra ở Hòa Sơn có nhiều khi thằng Nam còn nắm vững hơn cả các ông chủ tịch và công an xã.
Từ những thông tin của bọn trẻ con mê bóng đá, thằng Nam chú ý đến một chuyện. Đó là câu chuyện của thằng Cu Sứt ở xóm Mới. Cu Sứt kể lại câu chuyện một hôm nó và thằng em rủ nhau đi ăn trộm dứa. Hai anh em tháo chiếc dây thừng buộc trâu đem theo rồi chui vào một khu vườn trồng dứa ven đồi. Cu Sứt bò vào vườn, thằng em ở ngoài. Cu Sứt bẻ được quả dứa nào thì dùng dây thừng buộc lại thành một xâu dài. Khi được khoảng chục quả thì thằng em ở ngoài kéo ra. Đang bẻ trộm dứa thì nghe tiếng chân người chạy thình thịch, Cu Sứt chui vội vào một bụi dứa um tùm. Mặc cho gai dứa cào rách mặt, máu ứa ra đau rát nhưng nó vẫn cố nằm im không dám thở mạnh. Vì nếu bị người ta phát hiện ăn trộm thì nó sẽ bị đưa đi tù ngay như người lớn vẫn thường dọa như thế. Một người chạy nhanh qua chỗ Cu Sứt đang ẩn nấp. Người đó đi về phía cuối vườn, chỗ cỏ tranh và cây xấu hổ um tùm. Cu Sứt nghe một tiếng động mạnh như có một vật gì ném xuống nước. Lúc người đó quay lại Cu Sứt trông rõ đó chính là gã chủ của vườn dứa này. Khi gã chủ vườn đã đi về phía căn nhà khuất sau đồi Cu Sứt liều mạng bò đến chỗ đám cỏ tranh và cây gai xấu hổ. Nó vạch bụi gai ra và phát hiện có một miệng giếng người ta đã bỏ hoang từ lâu. Cỏ cây mọc rất rậm rạp che kín miệng giếng. Câu chuyện này mãi gần đây khi thằng Nam hỏi bọn trẻ xem có trông thấy, nghe thấy ai vứt hoặc ném cái gì xuống sông suối, ao hồ hay không thì Cu Sứt mới sực nhớ ra và kể lại.
Thằng Nam lập tức cùng Cu Sứt tìm cách tiếp cận khu vườn trồng dứa để trinh sát. Hóa ra khu vườn này là của gia đình ông Đáng. Ông Đáng là một thầy giáo già dạy lớp vỡ lòng. Ông đã mất cách đây mấy năm. Khu vườn hiện do anh con trai cai quản, thu hoạch. Đó chính là cái gã mà Cu Sứt đã trông thấy hôm chui vào vườn bẻ trộm dứa. Gã tên là Bớt. Gã này tính tình không giống ông bố hiền lành hay giúp đỡ người khác. Từ khi còn đi học gã thường hay gây gổ đánh lộn với bạn bè. Tính lại tắt mắt, thấy của người khác để hớ hênh là nẫng ngay. Tuy thế, thằng Nam rất băn khoăn, nếu đúng là gã đã lấy trộm khẩu súng thì là để làm gì. Gã này tuy ngổ ngáo, hay ăn cắp vặt, từng bị công an xã cảnh cáo mấy lần nhưng chắc cũng không phải là một kẻ phản động, Việt gian bán nước hại dân gì. Có lần đang đi làm ngoài đồng có máy bay bay thấp gã vô cùng hoảng sợ nằm ẹp xuống ruộng không dám ngóc đầu nhìn lên. Gã là một phần tử chậm tiến. Khi được gọi đi khám tuyển nghĩa vụ quân sự không hiểu gã làm thế nào mà lần nào các bác sĩ cũng ghi là không đủ sức khỏe nhập ngũ. Cũng có thể là gã có bị một căn bệnh gì đó.
Chờ đến cuối buổi chiều, khi gã chủ nhà phóng chiếc xe đạp thống nhất ra quốc lộ 2C, thằng Nam và Cu Sứt mới chui vào trong vườn dứa để trinh sát. Thì thào dặn Cu Sứt chú ý cảnh giới, thằng Nam bò đến góc vườn tìm kiếm. Quả đúng là trong bụi cây gai xấu hổ rậm rạp có một cái giếng bỏ hoang đã lâu. Thành giếng thấp nên cây cỏ phủ kín rất khó phát hiện. Thằng Nam che mắt nhìn xuống giếng chỉ thấy một khoảng tối om om. Nó nhặt một hòn đất thả xuống giếng, nghe một tiếng "tũm" vọng lên. Giếng có nước. Rất có thể tên trộm đã vứt khẩu súng CKC của cái Liên xuống cái giếng bỏ hoang này. Có tiếng Cu Sứt báo hiệu, thằng Nam định bò quay ra thì chợt nhìn thấy một vật gì trăng trắng nằm cạnh thành giếng. Đó là một mảnh vải phin mỏng đang mắc vào gốc cây gai xấu hổ. Thằng Nam vội gỡ lấy mảnh vải đút vội vào túi.
Thằng Nam và Cu Sứt chui ra khỏi khu vườn trồng dứa. Trời vẫn chưa tối hẳn. Lúc này thằng Nam mới nhìn kỹ mảnh vải nó nhặt được lúc nãy. Tuy đã cũ mốc vì mưa nắng nhưng Thằng Nam vẫn nhận ra đó là một chiếc khăn mùi xoa tự may bằng vải phin mỏng. Ở góc khăn có thêu một chữ "L" bằng chỉ đỏ. Đây đúng là cái khăn của cái Liên vẫn dùng lau mồ hôi khi luyện tập mà nó vẫn buộc vào dây đeo của khẩu CKC. Tuy vậy, thằng Nam vẫn chưa thể khẳng định chắc chắn là khẩu CKC đang nằm dưới đáy cái giếng bỏ hoang. Nó quyết định bí mật lặn xuống giếng để tìm kiểm xem kết quả như thế nào rồi mới báo cáo lại cho trung đội trưởng Tình biết. Thế nhưng đang chuẩn bị tụt xuống giếng thì Cu Sứt bò vào thông báo nghe tiếng còi báo động và trông thấy có công an lên trận địa Đồi Ma, thằng Nam hiểu ngay là liên quan đến khẩu súng bị mất. Chỉ kịp dặn Cu Sứt ở lại canh chừng, thằng Nam vội vã chạy như điên quay về đơn vị. May mà khu vườn dứa ở đầu xóm Mới, cách trận địa Đồi Ma không xa lắm.
Sau khi nghe thằng Nam báo cáo lại tình hình, xã đội phó Phạm Bản quyết định:
- Rất có khả năng khẩu súng bị mất đang giấu ở đây! Trung đội dân quân làng Hạ lập tức cử một tiểu đội nhanh chóng bao vây, phong tỏa khu vườn dứa và tổ chức tìm kiếm.
Đoạn, Phạm Bản quay sang nói với trưởng công an xã Vũ Sinh:
- Công an xã nên tổ chức kiểm tra, bắt giữ ngay đối tượng đáng nghi ngờ này. Tôi sẽ cử dân quân tăng cường lực lượng hỗ trợ cho công an.
- Được rồi!
Vũ Sinh đáp gọn lỏn rồi gọi ông công an viên tức tốc chạy đi ngay. Tiểu đội của chị Nhân được cử đi làm nhiệm vụ. Xã đội phó Phạm Bản và trung đội trưởng Tình đích thân chỉ huy cuộc tìm kiếm đột xuất này. Từ lúc nghe thằng Nam nói tìm đã thấy tung tích khẩu CKC cái Liên mặt mũi càng thêm tái nhợt đi như một người chết đuối. Nó bỏ lại các loại dụng cụ cấp dưỡng trên Đồi Ma đòi được đi theo bộ phận tìm kiếm khẩu súng. Nhưng hai chân cái Liên cứ líu ríu cả lại, không bước nổi. Chị Nhân phải cử người dìu nó đi.
Bộ phận truy tìm vũ khí vận động về hướng xóm Mới. Đến khu vườn dứa họ nhanh chóng triển khai đội hình bao vây mục tiêu. Cu Sứt từ trong một bụi cây chui ra báo cáo: "Anh Bớt vẫn đang ở trong nhà!". Trưởng công an xã Vũ Sinh rất nhanh cùng công an và dân quân ập vào khống chế đối tượng tình nghi. Ngay lúc đó, xã đội phó Phạm Bản và các dân quân cũng tiến đến vị trí cái giếng hoang. Họ vạch cỏ, chặt bụi cây xấu hổ để miệng giếng lộ hẳn ra. Cái giếng được đào trên đồi cao nên sâu hun hút giống như một cái lỗ chui thẳng xuống âm phủ. Thằng Nam mở cuộn dây thừng ném một đầu xuống giếng rồi nói:
- Giữ lấy một đầu dây thừng để em xuống giếng!
Hừng "thọt" và thằng Biên vội cầm lấy một đầu dây thừng buộc vào gốc cây xấu hổ gần miệng giếng. Thằng Nam nắm lấy sợi dây tụt xuống giếng. Thành giếng bỏ hoang lâu ngày đầy rêu trơn tuột, dương xỉ mọc um tùm. Tụt đến gần mặt nước thằng Nam đã buông tay khỏi sợi dây thừng thả người rơi "ùm" luôn xuống giếng. Xã đội phó Phạm Bản quát:
- Cẩn thận kẻo có cây cọc nó đâm vào người đấy!
Thằng Nam lấy hơi rồi lặn luôn xuống đáy giếng. Mãi chả thấy nó ngoi lên khiến tất cả mọi người đều nín thở lo lắng. Đột nhiên, mọi người bỗng thấy nước giếng cuồn cuộn rồi nhô lên cái nòng của khẩu súng CKC sau đó thằng Nam mới nhô đầu lên. Nó gào to vẻ sung sướng:
- Thấy... thấy rồi!
Tất cả đều reo lên vì vui mừng. Thằng Nam buộc khẩu súng vào đầu sợi dây thừng để mọi người kéo lên trước. Khẩu súng CKC được lôi ngay lên. Cái Liên nhào đến ôm chặt lấy khẩu súng và bật khóc ầm ĩ. Khẩu súng bị ngâm dưới nước lâu ngày nên các bộ phận bằng sắt đều bị gỉ vàng và bám đầy bùn đen làm bẩn hết cái áo màu xanh xi-lâm của cái Liên. Tên Bớt được công an xã áp giải ra chỗ cái giếng hoang. Gã cúi đầu thú nhận việc đã lẻn lên trận địa Đồi Ma lấy cắp khẩu súng của dân quân. Chiếc còng số 8 cũ kỹ của trưởng công an xã Vũ Sinh vang lên một tiếng "tách" rất to và gọn ghẽ. Vũ Sinh đã bắt được kẻ dám cả gan mò lên trận địa ăn cắp vũ khí của dân quân, một đối tượng mà anh không hề ngờ tới. Công việc tiếp theo của trưởng công an xã Vũ Sinh là phải tiến hành ngay việc điều tra tìm hiểu xem động cơ nào mà tên Bớt lấy trộm khẩu súng của dân quân, nó có thuộc một tổ chức phản động, gián điệp biệt kích, Việt gian bán nước nào không? Rồi còn phải nghiên cứu, rà xét, đào bới thật kỹ lý lịch ba đời nhà nó xem trước, trong và sau cách mạng tháng Tám có ai làm việc cho bọn đế quốc, phong kiến hay không? Nói chung, với trưởng công an xã Vũ Sinh thì đây là một việc rất hệ trọng trong cuộc đấu tranh trên mặt trận an ninh vô cùng khó khăn phức tạp để bảo vệ thành quả cách mạng và chính quyền nhân dân.
Mọi người vẫn đang râm ran bàn tán về việc bất ngờ tìm thấy khẩu súng bị mất. Ai cũng khâm phục sự thông minh, nhanh nhẹn của thằng Nam. Những người trước đây hay phê phán nó ham chơi, lơ là nhiệm vụ nay trong lòng cảm thấy hối hận. Nhiều người lên tiếng đề nghị ban chỉ huy quân sự xã phải biểu dương khen thưởng ngay cho thằng Nam. Lúc này, trung đội trưởng Tình mới sực nhớ ra và kêu lên:
- Ơ... chúng mày, kéo thằng Nam lên đi chứ!
Thôi chết! Mọi người mải vui mừng vì tìm thấy khẩu súng mà quên béng mất thằng Nam vẫn đang còn ở dưới đáy cái giếng hoang. Họ vội ngó xuống giếng. Không thấy bóng thằng Nam đâu. Tất cả mọi người đều hốt hoảng, nhớn nhác. Thằng Biên bám vội vào sợi dây thừng định tụt xuống giếng xem sao. Giữa lúc ấy thì mặt nước dưới giếng lại sủi lên cuồn cuộn. Nhiều người rú lên kinh hãi khi thấy một cái đầu màu xanh đỏ trồi lên với hai mắt xếch trợn ngược, đôi lông mày rậm, cái mồm răng nhe ra hằm hằm gớm ghiếc. Người này trong tay đang cầm một thanh long đao và từ từ nhô lên khỏi mặt nước giếng đen ngòm. Đám dân quân nhốn nháo, ai đó thảng thốt kêu lên: "Ma... ma...". Có những tiếng lên đạn lách cách. Mấy khẩu súng lập tức chĩa ngay xuống giếng sẵn sàng nhả đạn. Giữa lúc đó thì thằng Nam nhô lên khỏi mặt nước. Nó ngửa cổ nhe răng cười toe toét và gào to gọi mọi người ở trên:
- Kéo lên đi!
Mọi người lập tức kéo sợi dây thừng lên. Hóa ra đó chỉ là một bức tượng Ông ác làm bằng đất nung thường được đặt ở cổng các nhà chùa, am miếu. Có lẽ bức tượng này đã bị ai đó bê ném xuống giếng những năm trước đây khi người ta chủ trương phá bỏ các đình chùa, miếu mạo để loại trừ hủ tục mê tín dị đoan.
Thằng Nam được kéo lên khỏi giếng. Người nó ướt sũng, bê bết bùn đất. Cái Liên nhìn thằng Nam với con mắt đầy sự biết ơn.
Sau khi tìm thấy khẩu súng CKC bị mất, đám dân quân vô cùng phấn khởi hành quân trở về trận địa Đồi Ma. Họ khênh theo luôn cả bức tượng Ông ác và dự định sẽ đặt ở sau mỏm đá chỗ có đặt bát hương thờ các vị nữ thần trinh tiết giữ của của bọn Tàu ngày xưa. Thằng Nam bảo để Ông ác góp phần canh gác, bảo vệ trận địa của dân quân. Theo nó, chính Ông ác này đã có công lao canh giữ, bảo vệ khẩu súng CKC dưới đáy cái giếng hoang suốt thời gian qua.
Trưởng công an xã Vũ Sinh và ông công an viên thay vì dẫn giải cái Liên đã áp giải tên Bớt ra quốc lộ 2C lên chiếc xe U-oát chuyên chở tội phạm của công an huyện vẫn còn đang chờ sẵn ở đấy...
(còn nữa) Hà Nội, 10-2015

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2018

Tiểu thuyết TRĂNG QUÊ (phần 31)

TRĂNG QUÊ (phần 31)
Tiểu thuyết của Trọng Bảo

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, đêm và ngoài trời

Trung đội dân quân thường trực làng Hạ được lệnh báo động khẩn cấp, tập trung toàn bộ quân số, vũ khí tại địa điểm trận địa Đồi Ma để sẵn sàng nhận nhiệm vụ mới. Tất cả phải có mặt đầy đủ từ lúc năm giờ sáng. Mùa hè thì lúc này trời cũng đã sáng rõ. Cái Liên và Hừng "thọt" ở bộ phận hậu cần đem theo cả xoong nồi lỉnh kỉnh leo lên dốc.
Cái Liên vừa gồng gánh dụng cụ nhà bếp vừa càu nhàu nói với Hừng "thọt":
- Cái thằng Nam chết tiệt! Nó chạy đi đằng nào mất hút rồi. Nó để mặc cho hai anh em mình phải è cổ ra mang vác nặng nhọc thế này, thật bực mình quá đi mất!
Hừng "thọt" đang đeo cái chảo nấu cơm đen nhẻm trên lưng chống gậy tập tễnh bước đi ở phía trước. Nghe cái Liên phàn nàn, Hừng "thọt" bèn ngoái đầu lại bảo:
- Nó nói với tao là có một việc gì đó khẩn cấp lắm, phải đi ngay mới kịp. Chắc là lại phải đi chuyển tiếp công văn, giấy tờ gì quan trọng đấy...
Cái Liên chưa hết bực bội:
- Công văn, giấy tờ gì nó. Em thấy nó đem theo một cuộn dây thừng cắm đầu cắm cổ chạy về phía xóm Mới. Thằng này chắc lại nghĩ ra một trò gì vớ vẩn đấy mà. Không tin được nó đâu...
Hừng "thọt" lắc đầu khoát tay bảo:
- Thôi, cứ mặc xác nó! Anh em mình đi lên ngay trận địa cho kịp thời gian quy định.
Cái Liên không nói thêm nữa. Nó hậm hực quẩy gánh dụng cụ làm bếp lên vai.
Khi Hừng "thọt" và cái Liên leo lên đến đỉnh Đồi Ma thì gần như tất cả trung đội dân quân thường trực làng Hạ đều đã có mặt ở đấy. Mọi người đang đứng ngồi phân tán trong nhà hầm, quanh gốc cây đa và phía sau mỏm đá. Nhiều tiếng xì xào bàn tán, phỏng đoán về nhiệm vụ mới mà trung đội dân quân làng Hạ sắp được giao đảm nhận. Không một ai biết chính xác đó sẽ là nhiệm vụ gì. Trung đội trưởng Tình đang tranh thủ hội ý với các tiểu đội trưởng để nắm tình hình tư tưởng của các chiến sĩ dân quân trong việc sẵn sàng nhận nhiệm vụ mới. Nhưng chính bản thân chị là cán bộ trung đội song cũng không được biết đó sẽ là nhiệm vụ gì. Chị chỉ biết sáng nay, đích thân xã đội trưởng sẽ lên tận trận địa Đồi Ma để giao nhiệm vụ mới cho trung đội dân quân thường trực làng Hạ. Chị Tình cũng thấy trong lòng thấp thỏm bồn chồn giống như tất cả các chiến sĩ của mình. Tất cả mọi người đều lo lắng nếu sẽ phải rời khỏi trận địa Đồi Ma, nơi mà họ đã gắn bó trong suốt thời gian qua. Có lẽ ai cũng buồn vì chưa lập được chiến công, thành tích nào tại trận địa mà họ đã bỏ ra bao nhiêu công lao xây dựng và luyện tập thuần thục các phương án bắn máy bay Mỹ bay thấp bằng súng bộ binh.
Khi các chiến sĩ dân quân trên trận địa Đồi Ma đang bàn tán và thấp thỏm chờ đợi nhiệm vụ mới thì xã đội trưởng Phạm Bản cũng bắt đầu đi đến chân dốc. Cùng lên Đồi Ma với xã đội trưởng còn có hai người nữa. Đó là phó trưởng công an xã Vũ Sinh và một công an viên. Phạm Bản đi trước. Anh cúi người leo lên dốc. Chiếc xà-cột may bằng vải bạt cũ kỹ đeo chéo qua vai. Trong chiếc xà-cột cũ ấy có hai tờ quyết định. Một là quyết định giáng chức vụ của Nguyễn Thị Tình từ trung đội trưởng xuống giữ chức trung đội phó. Tờ quyết định thứ hai là quyết định khai trừ, tước bỏ danh hiệu chiến sĩ dân quân đối với công dân Trần Thị Liên. Hai quyết định này Phạm Bản sẽ chịu trách nhiệm công bố trước toàn thể cán bộ, chiến sĩ trung đội dân quân thường trực làng Hạ. Thực ra thì trong cái xà-cột cũ kỹ bạc phếch của Phạm Bản còn một tờ quyết định nữa mà anh vừa mới được chủ tịch xã Nguyễn Trung Hiếu trao cho lúc sáng sớm hôm nay. Đó là quyết định hạ chức vụ của anh từ xã đội trưởng xuống giữ chức xã đội phó. Tất cả các quyết định trên đều có sự liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến việc mất súng của trung đội dân quân thường trực làng Hạ.
Phó trưởng công an xã Vũ Sinh đi sau xã đội phó Phạm Bản. Tuy dáng người nhỏ bé nhưng Vũ Sinh vẫn cố ưỡn ngực ra khi leo lên dốc. Trong cái xà-cột cùng may bằng vải bạt nhưng còn rất mới của Vũ Sinh cũng có hai tờ quyết định quan trọng. Một là quyết định bắt giữ công dân Trần Thị Liên, nguyên chiến sĩ dân quân thuộc trung đội dân quân làng Hạ vì tội để mất vũ khí chiến đấu. Còn một tờ quyết định nữa mà Vũ Sinh cũng vừa mới được chủ tịch xã Nguyễn Trung Hiếu trao cho sáng nay. Đó là quyết định của cấp trên đề bạt anh lên giữ chức vụ trưởng công an xã Hòa Sơn. Trong cái xà-cột mới của Vũ Sinh còn có một vật thứ ba quan trọng nữa đó là chiếc còng số 8 cũ kỹ. Vũ Sinh rất tự hào là với chiếc còng số 8 này anh đã từng nhân danh luật pháp còng tay bắt giữ mấy chục tên chuyên trộm cắp, gây gổ đánh nhau, trốn nghĩa vụ quân sự, đào bỏ ngũ. Lần này, chiếc còng số 8 sẽ được chính thức còng tay bắt giữ một tên gián điệp hẳn hoi. Theo kế hoạch công tác thì ngay sau khi xã đội phó Phạm Bản công bố quyết định khai trừ Trần Thị Liên ra khỏi lực lượng dân quân thì trưởng công an xã Vũ Sinh sẽ công bố luôn lệnh bắt giữ đối tượng này. Ông công an viên đi cùng sẽ phối hợp hỗ trợ việc bắt giữ đối tượng. Sau đó, họ sẽ dẫn giải đối tượng xuống quốc lộ 2C ngay dưới chân Đồi Ma, có xe chuyên dụng chở phạm nhân của công an huyện đợi sẵn đưa đi luôn đến địa điểm chuyên giam giữ, cải tạo bọn tội phạm trong một thung lũng ở chân núi Tam Đảo. Mọi việc phải diễn ra thật bất ngờ và nhanh gọn để kẻ phạm tội không kịp đề phòng, đối phó hay chạy trốn.
Khi các cán bộ quân sự, an ninh của xã lên đến đỉnh Đồi Ma, trung đội trưởng Tình lập tức thổi còi tập hợp đơn vị. Các chiến sĩ dân quân mang theo đầy đủ vũ khí trang bị, lưng đeo vòng lá ngụy trang nhanh chóng tập hợp thành đội hình ở bãi đất trống bằng phẳng dưới gốc cây đa sẵn sàng nghe phổ biến nhiệm vụ mới. Trung đội trưởng Tình chợt chột dạ khi thấy phó trưởng công an xã Vũ Sinh đi ngay phía sau xã đội trưởng Phạm Bản. Chị cố giữ bình tĩnh hô khẩu lệnh cho cán bộ, chiến sĩ đơn vị đứng nghiêm rồi chạy đến giơ tay chào và báo cáo cấp trên:
- Báo cáo xã đội trưởng! Trung đội dân quân thường trực làng Hạ đội ngũ đã chỉnh tề, quân số có mặt hai mươi chín, vắng mặt một đồng chí không rõ lý do, là đồng chí Nam. Vũ khí trang bị mang theo đầy đủ. Xin chỉ thị của xã đội trưởng!
Phạm Bản giơ tay chào lại và đáp:
- Được! Đồng chí cho trung đội nghỉ!
Trung đội trưởng Tình hô toàn đơn vị "nghỉ" rồi chạy về vị trí đầu hàng quân đứng chờ nhận chỉ thị mệnh lệnh của xã đội trưởng. Phạm Bản bước lên phía trước hàng quân. Anh bắt đầu mở cái xà-cột cũ kỹ lấy tài liệu ra. Hàng quân đứng im phăng phắc chờ đợi. Lúc này trưởng công an xã Vũ Sinh đã tiến đến phía sau lưng trung đội trưởng Tình nhắc khẽ:
- Từ hôm nay trở đi, chỉ nên gọi đồng chí Phạm Bản là xã đội phó thôi nhé!
Nghe Vũ Sinh nói như thế, chị Tình càng thêm lo lắng, bồn chồn. Chị đã hiểu lờ mờ những chuyện sắp xảy ra trên đỉnh Đồi Ma sáng hôm nay. Trong khi ấy ở cuối hàng quân cái Liên cũng đã sợ đến tái mét cả mặt đi. Hai chân nó run run sắp không đứng vững. Khi nhìn thấy các công an cùng đi với xã đội trưởng Phạm Bản lên trận địa cái Liên hiểu họ đến chính là vì vụ việc mất vũ khí của nó. Từ khi làm mất khẩu súng CKC cái Liên hiểu rằng cuộc đời và sự nghiệp của mình đã khép lại. Tương lai trở nên mù mịt. Ước mơ khi chiến tranh kết thúc được đi học trung cấp, cao đẳng rồi về làm một cô giáo dạy học ở trường làng của nó coi như chấm hết. Nó sẽ phải phí hoài tuổi thanh xuân, mục xương trong nhà tù như người ta vẫn đồn đại. Đêm nào cái Liên cũng ngủ mơ thấy công an đến bắt và đưa nó đi tù. Nhà tù với những điều khủng khiếp đến với những giấc mơ hằng đêm của nó. Hôm nay thì giấc mơ ấy đã thành sự thật rồi. Bữa trước, sau khi nghe mẹ nói lại lời nhắn của ông Lực nó cũng đã hình dung được kết cục sẽ diễn ra đúng như thế này. Tuy rất sợ hãi nhưng cái Liên vẫn không quên nhiệm vụ của mình. Nó vội quay sang thì thào bàn giao công việc hậu cần lại cho Hừng "thọt":
- Lương thực còn tám cân gạo, sắn khô thì còn mười ba cân tất cả anh nhé! Thực phẩm thì chỉ còn có ba cân cá biển khô, hai chai nước mắm. Đây là toàn bộ số tiền chi tiêu từ nay đến hết tháng dùng để mua rau, mua muối. Tổng còn lại ba mươi hai đồng, năm hào chẵn. Anh cầm lấy rồi nhớ báo cáo lại với trung đội trưởng Tình giúp em nhé...
Hừng "thọt" ngạc nhiên:
- Sao lại thế! Mày định sẽ đi đâu ngay bây giờ à?
Cái Liên buồn bã nói, giọng nó trở lại bình tĩnh hơn:
- Đi đâu được nữa hả anh... Công an họ lên trận địa là để bắt em đưa đi tù đấy! Lát nữa trở về làng, anh sang ngay nhà em an ủi, động viên mẹ em để bà đỡ lo lắng cho em nhé!
Hừng "thọt" chợt tái xám cả mặt đi khi nghe cái Liên nói như vậy. Đôi chân tật nguyền và bị thương của Hừng "thọt" như sắp quỵ xuống. Hắn thảng thốt càu nhàu bảo:
- Tao chịu thôi! Biết động viên bà mẹ của mày như thế nào bây giờ...
- Em xin anh đấy!
Cái Liên cố nài nỉ, nước mắt nó ứa ra chảy dài trên má. Hừng "thọt" lúng túng:
- Thôi được... mày cứ yên tâm...
Lúc này, xã đội phó Phạm Bản đã mở được cái xà-cột cũ kỹ. Anh lấy ra hai tờ quyết định, chọn một tờ và bắt đầu đọc một cách khó khăn:
- Việt Nam... dân chủ cộng hòa, độc lập... tự do... hạnh phúc... Ban chỉ huy quân sự... Số 102/QĐQS... Quyết định tước danh hiệu...
Nhiều tiếng xì xào nổi lên. Phạm Bản dừng lại đưa mắt nhìn xuống hàng quân. Vũ Sinh cảm thấy bực mình vì sự lề mề, ề à đột xuất, không đúng với tác phong vốn có của một nhà quân sự như Phạm Bản. Trưởng công an xã muốn mọi việc cần phải diễn ra nhanh chóng và dứt khoát hơn.
Phạm Bản lại bắt đầu ngắc ngứ đọc tiếp:
- Quyết định tước danh hiệu dân quân...
Đứng phía dưới Vũ Sinh thở phào và bắt đầu mở cái xà-cột mới của mình lấy ra tờ quyết định của ngành công an và cái còng số 8 cũ kỹ cầm sẵn trên tay. Không khí trên đỉnh Đồi Ma đột nhiên trở nên ong ong nóng bức và vô cùng căng thẳng. Từng cơn gió nóng từ phía chân đồi thổi thốc lên quần quật giằng xé những vòng lá ngụy trang trên lưng các chiến sĩ dân quân. Hình như có tiếng động cơ máy bay ầm ì từ phía xa xa vọng đến. Phạm Bản lại tạm dừng đọc quyết định để nhắc nhở bộ phận dân quân làm nhiệm vụ cảnh giới chú ý nghe ngóng, quan sát, chuẩn bị gõ kẻng báo động phòng không, ra lệnh cho khẩu đội 12ly7 triển khai vũ khí chiến đấu, sẵn sàng nổ súng giáng trả nếu máy bay Mỹ ập đến bắn phá vào trận địa và mục tiêu bảo vệ...
Tiếng máy bay xa dần. Phạm Bản lại nhìn xuống tờ quyết định đang cầm trong tay. Môi anh run run khi phải đọc tiếp...
Giữa lúc đang rất căng thẳng ấy thì thằng Nam từ dưới chân đồi hộc tốc chạy lên. Nó lảo đảo lao vào giữa đội hình. Vừa thở hổn hển vì quá mệt thằng Nam vừa cố hét lên thật to:
- Tìm... tìm... thấy... thấy khẩu... súng CKC rồi...
Nói chưa hết câu thằng Nam đã ngã lăn ra đất, miệng nó há ra ngáp ngáp như một con cá bị quăng lên bờ, sắp chết. Mọi người nhốn nháo xúm cả lại. Phạm Bản nhét vội tờ quyết định đang công bố vào túi lao đến. Trưởng công an xã Vũ Sinh và ông công an viên đứng như trời trồng giữa đỉnh đồi ngơ ngác nhìn mọi người. Phạm Bản quỳ xuống đỡ thằng Nam ngồi dậy. Anh quát bảo mọi người giãn rộng ra lấy không khí cho thằng Nam thở.
Phạm Bản dùng tay vuốt lau mồ hôi và bùn đất trên mặt cho thằng Nam rồi hỏi:
- Tìm thấy khẩu súng bị mất ở đâu?
Thằng Nam nói không ra hơi:
- Tìm… tìm… thấy…
Thằng Nam quá mệt. Chắc là nó đã phải chạy từ xa đến và cố lao thật nhanh lên dốc nên bị kiệt sức. Thân thể thằng Nam ướt đẫm, mặt mày xây xước, quần áo tả tơi, cuộn dây thừng vẫn khoác qua vai. Nó há rộng mồm ra cố đớp đớp thêm một chút không khí nữa rồi mới thều thào nói tiếp, giọng đứt quãng:
- Đi... đi... theo em để... lấy khẩu... súng… nhanh lên...
(còn nữa) Hà Nội, 10-2015

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018

Tiểu thuyết TRĂNG QUÊ (phần 30)

TRĂNG QUÊ (phần 30)
Tiểu thuyết của Trọng Bảo

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, cận cảnh

Việc gì phải đến rồi cũng sẽ đến. Vụ mất súng của trung đội dân quân làng Hạ cần phải được giải quyết dứt điểm. Công an huyện và công an xã Hòa Sơn cùng cơ quan quân sự đã đi đến thống nhất cách xử lý. Kế hoạch "thả con săn sắt, bắt con cá rô" của phó công an xã Vũ Sinh sau một thời gian thực thi vẫn không đem lại kết quả gì. Không tìm thấy khẩu súng bị mất cũng chưa phát hiện ra một tổ chức phản động, gián điệp, Việt gian nào. Công an xã và công an các làng đã mất rất nhiều thời gian, công sức cho việc này. Tình hình cuộc chiến tranh phá hoại của Mỹ ở miền Bắc thì ngày càng thêm ác liệt. Thêm nhiều cơ quan, đơn vị từ thủ đô Hà Nội tiếp tục sơ tán về vùng trung du. Do đó, phải giải quyết dứt điểm, kết thúc vụ việc của trung đội dân quân làng Hạ.
Tân chủ tịch xã Nguyễn Trung Hiếu chủ trì buổi họp về công tác quốc phòng-an ninh của Hòa Sơn. Từ ngày chính thức thay thế cựu chủ tịch xã Trần Khuông đây là lần đầu tiên chủ tịch Nguyễn Trung Hiếu chủ tọa một buổi họp bàn về nhiệm vụ quan trọng này. Thường là anh ủy quyền cho phó chủ tịch phụ trách hoặc cho xã đội trưởng và trưởng công an xã. Song vì sự việc mất súng của dân quân xã Hòa Sơn đã trở thành một vụ việc nghiêm trọng không chỉ trong huyện mà còn cả trong tỉnh. Lãnh đạo cấp trên mỗi khi nhận xét, lấy dẫn chứng về công tác quân sự quốc phòng, an ninh thường đưa vụ việc mất súng của dân quân Hòa Sơn ra làm ví dụ về sự mất cảnh giác, buông lỏng quản lý kỷ luật, thiếu tinh thần sẵn sàng chiến đấu. Mọi cố gắng trong sản xuất, xây dựng nông thôn xã hội chủ nghĩa cũng như trong các phong trào thi đua "Thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người", "Tất cả vì miền Nam ruột thịt" của Hòa Sơn vì thế đều bị đánh giá thấp. Chủ tịch Nguyễn Trung Hiếu hiểu rằng khẩu súng bị mất ấy sẽ lấy đi tất cả mọi cố gắng và thành tích của Hòa Sơn trong năm nay và nhiều năm tiếp sau nữa. Vì thế, anh muốn tổ chức một cuộc họp để bàn biện pháp khắc phục hậu quả của vụ việc này một cách tốt nhất để Hòa Sơn lại vững bước đi lên, tiếp tục trở lại là lá cờ đầu của toàn huyện trong mọi phong trào hành động cách mạng. Một mặt là vì thành tích chung của chính quyền và nhân dân toàn xã, mặt khác cũng vì con đường sự nghiệp của chính mình. Thành tích chung của Hòa Sơn trong lúc này sẽ trở thành thành tích riêng của chủ tịch xã trong tương lai gần khi cấp trên xem xét, đề bạt cất nhắc.
Mở đầu cuộc họp, chủ tịch Nguyễn Trung Hiếu phê bình nghiêm khắc xã đội trưởng Phạm Bản về công tác quân sự, quốc phòng và trong việc quản lý, giáo dục lực lượng dân quân. Việc để mất vũ khí chiến đấu chính là sự buông lỏng quản lý dẫn tới hậu quả nghiêm trọng. Chủ tịch xã nhắc nhở lực lượng công an xã kém năng động, sáng tạo và chưa thật tinh thông về nghiệp vụ chuyên môn. Vụ mất vũ khí của dân quân đã qua mấy tháng vẫn không tìm ra một chút manh mối nào. Hơn nữa, từ vụ việc này lại xuất hiện thêm nhiều tin đồn thất thiệt, dư luận không hay làm giảm uy tín của lãnh đạo, của lực lượng dân quân mà công an xã không truy tìm được nguồn thông tin xuyên tạc khiến cho nhân dân càng thêm hoang mang, thiếu tin tưởng. Sắp tới cuộc chiến tranh sẽ càng thêm ác liệt, nếu cứ để tình trạng thế này dây dưa mãi sẽ rất bất lợi cho Hòa Sơn...
Nghe chủ tịch xã nhận xét, phó công an xã Vũ Sinh rất cay cú. Anh đã trổ hết tài năng, các biện pháp chuyên môn nghiệp vụ của người công an ở cơ sở ra mà việc điều tra vẫn dẫm chân tại chỗ. Vũ Sinh nghĩ: "Mẹ kiếp! Nhất định là có bàn tay của kẻ thù, của bọn phản động trong việc này vậy mà không lần ra một tý ti dấu vết nào mới bực mình chứ!". Công an đã thẩm vấn, theo dõi sát đối tượng làm mất súng và hàng chục đối tượng khác nhưng cũng không phát hiện ra một điều gì khả nghi. Nghĩ đến đây, phó công an xã Vũ Sinh chợt giật thót mình khi nhớ lại buổi trưa trong khe suối khi theo dõi cái Liên. Anh chợt nuốt nước miếng tự nhủ: "Tiếc quá! Con bé đẹp thật, vậy mà lại theo địch làm gián điệp...". Trong ý nghĩ của Vũ Sinh thì cái Liên chắc chắn là một tên gián điệp hoặc không thì cũng đã bị bọn gián điệp, phản động móc nối để lấy trộm vũ khí trang bị, phá hoại hậu phương miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Anh đã có kiến nghị cách giải quyết vụ việc này lên cấp trên rồi. Tội làm gián điệp dù chưa rõ ràng nhưng tội làm mất súng thì đã rõ. Cần phải đưa vào nhà tù, biệt giam ngay.
Khi phó công an Vũ Sinh đang nghĩ về bọn gián điệp, phản động đã móc nối với dân quân lấy trộm vũ khí thì xã đội trưởng Phạm Bản cũng đang đau đầu về việc này. Hai tháng nay anh luôn lo lắng về vụ mất súng của dân quân. Anh không tin là cái Liên là gián điệp nhưng cũng không thể hiểu tại sao khẩu súng lại biến mất một cách gọn gàng như thế. Khi sự tìm kiếm ngày càng vô vọng thì anh càng giảm niềm tin ở mọi người xung quanh, kể cả niềm tin ở chính bản thân mình. Từng là một quân nhân, Phạm Bản hiểu ra một điều cứ với tình trạng như thế này thì khi cuộc chiến xảy ra sự thất bại là sẽ không tránh khỏi.
Cuộc họp hôm nay cơ bản chỉ là một sự độc thoại của chủ tịch xã Nguyễn Trung Hiếu vì phó công an và xã đội trưởng không đưa ra được một ý kiến, một giải pháp, một phương hướng nào có tính khả thi để giải quyết vụ việc. Họ chỉ trình bày thêm những tình hình, dư luận nhân dân chung quanh vụ việc. Chủ tịch xã Nguyễn Trung Hiếu không thèm nghe thêm những ý kiến ấy nữa. Anh đi đến kết luận:
- Vụ việc mất súng của trung đội dân quân làng Hạ là vô cùng nghiêm trọng. Nó ảnh hưởng rất lớn đến thành tích của xã ta, nó làm đổ vỡ hết những cố gắng, tiến bộ của toàn xã. Nhưng vì vụ việc đã xảy ra rồi, có họp thêm, bàn thêm cũng chẳng tác dụng gì. Thủ phạm làm mất súng cũng đã rõ, những người liên quan chịu trách nhiệm cũng đã rõ nên chúng ta sẽ phải đi đến những quyết định cuối cùng...
Khi chủ tịch xã Nguyễn Trung Hiếu chưa kết luận xong việc xử lý vụ mất súng thì trong căn nhà nhỏ cuối làng bà Vân, mẹ cái Liên đã ngồi ôm mặt khóc bên đống sắn đang nạo dở trong gian bếp. Thông tin có thể con gái phải đi tù vừa đến tai bà xong. Ông Lực, người chuyên trách đun nước uống cho lãnh đạo ở trụ sở ủy ban xã sau khi xách một phích nước vào phòng họp vội hộc tốc chạy ngay về làng. Ông đã nghe lỏm được điều quan trọng nhất trong phần kết luận của chủ tịch Nguyễn Trung Hiếu. Ông Lực ghé tai bà Vân thì thào:
- Bà bảo cái Liên phải bỏ trốn đi ngay!
- Trốn đi đâu được dưới gầm trời này hả ông?
- Không biết! Nhưng nếu không muốn vào tù thì phải rời làng đi ngay kẻo nay mai họ sẽ bắt trói giải vào nhà giam đấy!
Bà Vân buông con dao nạo sắn gào lên:
- Ối trời ơi là trời ơi! Sao mà khốn khổ thế này con ơi...
Ông Lực hốt hoảng nói:
- Bà be bé cái mồm thôi kẻo ai nghe thấy biết tôi báo tin này cho bà thì chết!
Bà Vân kể lể:
- Khổ quá, tôi đã bảo nó rồi, đừng có vào dân quân, dân kiếc làm gì. Mình súng ống bé tý, máy bay nó bay tít trên trời cao bắn thế nào được nó chứ. Mà có bắn được nó thả bom xuống chẳng phải đầu thì phải tai. Bây giờ đánh đấm chưa được đã rước tai họa vào thân! Tôi biết làm gì bây giờ hả ông?
- Thì cứ báo cho con Liên biết để nó liệu mà tính. Thế con Liên đi đâu rồi?
- Nó đang nấu nướng cho dân quân bên nhà thằng Hừng...
Ông Lực dặn thêm:
- Bà gọi nó về rồi nói nhỏ cho nó biết. Chớ có lu loa lên mà hỏng việc. Mà tuyệt đối không được nói là tôi đã báo tin này đâu nhé! Họ mà biết thì tôi cũng phải đi tù luôn vì tội tiết lộ bí mật quân sự đấy. Thôi bây giờ tôi lại phải trở về chỗ trụ sở ủy ban xã đây. Họ cần sai bảo công việc gì mà không thấy mặt bực lên trừ mất hết công điểm thì treo niêu đấy bà ạ!
Nói xong, ông Lực bước ra khỏi gian bếp nhà bà Vân. Ông nhớn nhác ngó quanh rồi nhảng qua rào lủi ngay lên mé rừng cọ có lối đi tắt về trụ sở sơ tán của chính quyền xã Hòa Sơn. Vừa chạy gằn ông Lực vừa lo siêu nước đặt trên bếp bị cạn, các lãnh đạo hết nước uống thì nguy. Ông lẩm bẩm: "Không hiểu tại sao dạo này lãnh đạo uống nhiều nước thế nhỉ. Trời đã nắng nóng lắm đâu".
Ông Lực về đến trụ sở ủy ban xã thì cuộc họp về quốc phòng-an ninh đã xong. Siêu nước đang đun dở trên bếp không cần dùng đến nữa. Xã đội trưởng Phạm Bản và phó công an xã Vũ Sinh đã ra về hoặc đi làm nhiệm vụ rồi. Chủ tịch xã Nguyễn Trung Hiếu đang dắt chiếc xe đạp Phượng hoàng mới tinh ra khỏi phòng làm việc chuẩn bị rời nhiệm sở về nhà. Trời chưa tối, máy bay Mỹ vẫn có thể ập đến nhưng mọi người đã quen với tác phong "giặc đến là đánh, giặc đi lại sản xuất, công tác tốt" rồi...
(còn nữa) Hà Nội, 10-2015


Thứ Tư, 8 tháng 8, 2018

Tiểu thuyết TRĂNG QUÊ (phần 29)

TRĂNG QUÊ (phần 29)
Tiểu thuyết của Trọng Bảo 

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, cây và ngoài trời


Sự xuất hiện của trung úy Thức khiến chị Tình hoàn toàn bị bất ngờ. Mặc dù đã được thằng Nam thông báo trước nhưng chị Tình vẫn thấy cảm động khi trung úy Thức đến thăm. Thằng Nam đã hẹn và đón anh sĩ quan pháo cao xạ từ đầu làng. Nó dẫn anh Thức tạt qua chỗ nấu nướng của dân quân đem xâu cá lão Vận đưa cho cái Liên rồi mới sang nhà chị trung đội trưởng.
Chị Tình và anh sĩ quan đều cảm thấy hơi bất ngờ khi gặp lại nhau. Vì đêm hôm ấy trên quốc lộ 2C ấy trăng mờ, đèn đuốc lại nhập nhèm nên hai người cũng không nhìn rõ mặt nhau lắm. Với lại lúc đó tất cả chỉ lo cứu xe, cứu pháo nên cũng chẳng còn thời gian để ý nhau và quan sát xung quanh. Lúc thấy anh đại đội phó kêu đau và chùi mặt, soi đèn thấy có máu biết là bị thương do cành gai tre đâm vào chị Tình cũng chỉ thấy loáng thoáng mặt anh. Bây giờ mới thật sự rõ mặt nhau khiến cả hai đều ngỡ ngàng. Anh sĩ quan pháo cao xạ bất ngờ vì cô trung đội trưởng dân quân làng Hạ quả là rất đẹp. Anh từng nghe nói vùng này con gái đẹp quả là đúng như vậy. Lúc nãy, trước khi vào nhà người trung đội trưởng, cậu Nam dẫn anh đi qua chỗ dân quân nấu cơm đã gặp cô bé tên là Liên đẹp thế, bây giờ thấy người chỉ huy cũng rất đẹp. Còn chị Tình cũng không ngờ viên sĩ quan người lấm lem bùn đất đêm ấy lại là một anh chàng cao ráo, chững trạc và điển trai đến thế. Hai người nhìn nhau, ánh mắt họ như có sự giao thoa. Nhờ thằng Nam báo trước nên chị Tình cũng đã có sự chuẩn bị. chị không mặc cái áo màu sẫm như mọi bữa lên trận địa mà vận chiếc áo hoa cà màu trắng nhạt. Cái áo may thật khít cơ thể.
Thằng Nam nói:
- Anh chị ngồi nói chuyện với nhau. Em về giúp cái Liên nấu cơm không thì nó lại gào lên quang quác, rác tai...
Chị Tình ấp úng:
- Xuống bếp đun cho chị phích nước sôi đã rồi hẵng đi.
Thằng Nam làu bàu:
- Phích đầy nước em đun lúc nãy rồi còn đầy ặc, đun nữa làm gì...
Miệng nó nói chưa xong chân đã ra đến ngoài cổng. Chị Tình pha nước mời anh Thức. Tay chị hơi run run, nước phích rót cả ra bàn. Anh Thức mỉm cười bảo:
- Tình đang ốm, tay còn yếu, để tôi pha nước cho!
Anh nói và đỡ cái phích trên tay chị. Bàn tay anh chạm bàn tay chị. Như có một dòng điện truyền giữa hai người. Hai người ngồi cùng quay nhìn ra ngoài cửa. Một khoảng vườn xanh xanh. Câu chuyện họ nói với nhau rời rạc nhưng ai cũng thích. Hình như trong sự rời rạc, không ăn nhập lắm ấy có những sự manh nha, liên kết đang dần hình thành. Đắn đo mãi chị Tình mới dám hỏi thăm quê anh ở đâu. Anh Thức bảo quê anh ở Hải Hậu, Nam Định. Một vùng quê miền biển quanh năm sóng gió. Chị Tình xuýt xoa:
- Em chưa biết biển như thế nào. Sinh ra ở miền rừng núi nên ít được đi xa. Tụi em học xong lớp 10 là về làng làm ruộng, chờ được gọi đi học trung cấp hay đi làm công nhân. Nhiều đứa đã đi thanh niên xung phong vào tuyến lửa. Em là dân quân nhưng sẵn sàng khi có lệnh gọi là vào bộ đội hay thanh niên xung phong. Có lẽ đến lúc ấy em mới được đi xa, may mới biết biển như thế nào.
Anh Thức bảo:
- Hết chiến tranh mời em về thăm quê tôi. Tôi sẽ đưa Tình ra tận bờ biển để xem sóng...
Chị Tình hỏi lại
- Bao giờ thì hết chiến tranh! Liệu có ngày đó không anh?
Anh Thức trêu:
- Là một người chỉ huy dân quân mà lại không tin là chiến tranh nhất định sẽ kết thúc thì hơi bị bi quan đấy nhé!
Chị Tình giải thích:
- Ý em muốn nói là liệu sẽ có được một ngày sau chiến tranh người còn, biển còn để đi xem sóng không?
Anh Thức chợt hiểu ra ngụ ý trong câu nói vừa rồi của người nữ trung đội trưởng dân quân làng Hạ. Anh lặng người đi một lát rồi nói:
- Chúng mình vẫn phải tin là sẽ có ngày đó em ạ!
Chị Tình bùi ngùi:
- Mong sao là như vậy anh ạ!
Câu chuyện của họ quay sang chuyện chiến tranh, chuyện đơn vị. Chị Tình biết anh Thức đang về xã Hòa Sơn công tác để phối hợp chiến đấu. Đơn vị anh sẽ về xây dựng trận địa phía bên kia sông vừa huấn luyện vừa bảo vệ cây cầu sắt trên sông Phó Đáy. Tuyến quốc lộ 2C này đang trở nên quan trọng. Tuyến quốc lộ 2A bị máy bay Mỹ đánh phá liên lục, sập cầu Việt Trì, nhiều đoàn xe quân sự sẽ phải chuyển qua tuyến đường tránh này. Anh Thức đến Hòa Sơn đề đề nghị địa phương cử lực lượng dân quân hỗ trợ việc xây dựng trận địa, hầm hào và doanh trại. Anh Thức vừa làm việc với xã đội trưởng Phạm Bản xong. Nghe anh sĩ quan pháo cao xạ thông báo sơ qua, chị Tình hiểu vậy là đơn vị pháo cao xạ của anh Thức và trung đội dân quân của chị sẽ cùng chung một mục tiêu bảo vệ. Đó là cây cầu sắt và tuyến quốc lộ 2C. Trận địa pháo cao xạ của anh sẽ đánh máy bay Mỹ ở tầm cao, trận địa súng bộ binh trên Đồ Ma của chị sẽ bắn máy bay địch ở tầm thấp. Chị Tình chợt thấy phấn chấn khi nghĩ đến một chiến công chung giữa hai đơn vị. Chị cảm thấy mình như khỏe hẳn lại rồi. Chị đề nghị anh Thức lên thăm trận địa Đồi Ma và chỉ cho dân quân cách bố trí hỏa lực và xác định thời cơ tốt nhất để nổ súng khi máy bay địch bổ nhào. Anh Thức bảo việc này đã có trong kế hoạch phối hợp chiến đấu với dân quân xã Hòa Sơn mà anh vừa bàn với xã đội trưởng Phạm Bản xong. Anh Thức bảo sau khi xây dựng trận địa xong sẽ bàn với ban chỉ huy tổ chức cho hai đơn vị kết nghĩa, liên hoan chung một bữa thật vui. Đề nghị trung đội dân quân làng Hạ sẽ ủng hộ. Chị Tình thêm phấn khởi với đề nghị ấy của anh Thức. Hai người chuyển câu chuyện sang một đề tài khác rất tự nhiên như thế. Họ ngồi bên nhau trông thật đẹp đôi. Hai bàn tay của họ cứ nhích lại gần nhau tự lúc nào không biết...
Có tiếng máy bay Mỹ gầm rú to dần rồi xèn xẹt như thần chết bay ngang qua bầu trờ làng Hạ. Anh Thức cũng đã đến lúc phái trở về đơn vị. Anh hẹn sẽ quay trở lại làng Hạ để bàn việc phối hợp chiến đấu cụ thể với đơn vị dân quân. Hai người chia tay nhau. Anh Thức đi rồi chị Tình cũng chuẩn bị để lên trận địa. Chị thấy mình đã khỏe lại, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên, những lo lắng về những chuyện đã xảy ra vơi bớt trong lòng.
Chị Tình khoác khẩu AK tạt qua nhà Hừng "thọt" là nơi nấu nướng của trung đội dân quân. Cái Liên vừa trông thấy chị đã kêu lên:
- Chị còn đang ốm mà lại định đi đâu đấy?
- Tao khỏi rồi! Đã nấu nướng xong chưa?
- Xong hết rồi chị ạ!
- Thế thì gánh lên trận địa cho chúng nó ăn kẻo có đứa lại đói lả nằm ngất dưới hầm như hôm trước.
- Vâng! Em đi ngay đây. Mà thằng Nam lại chạy đâu rồi. Can nước uống nó còn để ở đây...
Chị Tình khoác chéo khẩu súng qua vai rồi bảo:
- Để tao xách cho!
- Chị cũng lên trận địa bây giờ ạ! Nhưng mà chị còn đang ốm mệt, xách thế nào được cái can hai mươi lít nước nặng chịch thế này.
- Tao xách được!
Cái Liên ngạc nhiên trợn mắt nhìn trung đội trưởng. Đoạn nó kêu lên:
- A... em đã hiểu ra rồi... có sức mạnh tinh thần thì việc gì cũng làm được chị nhỉ!
- Sức mạnh tinh thần nào! Mày chỉ được cái vớ vẩn. Đi thôi...
Chị Tình vừa nói vừa xách can nước đi ra cổng. Cái Liên gánh cơm canh vội bước đi theo. Hừng "thọt" từ trong bếp chạy ra gọi:
- Còn thứ này nữa!
- Cái gì vậy?
Hừng "thọt" ôm một cái bọc lá chuối to chạy theo đặt vào gánh cơm của cái Liên rồi nói:
- Mụ vợ tôi vừa ở nhà ngoại đem về đấy! Tuy nhỏ thôi nhưng đủ cho mỗi người một cái. Ăn lấy thơm...
- Cái gì thế? - Chị Tình hỏi lại.
- Là bánh dầy. Ông bà ngoại hai con vịt giời nhà tôi giã bằng gạo nếp mới gặt đấy.
Chị Tình xúc động. Một mùa gặt mới lại đến rồi. Mùi rơm rạ đã thơm trong từng ngõ nhỏ. Chiến tranh làm mất đi cái nhộn nhịp ban ngày của mùa màng. Xã viên các đội sản xuất phải gặt đập vào ban đêm. Nhưng hương lúa mới vẫn đượm đà một vùng quê nghèo khó. Trên mảnh ruộng 5% của từng nhà tuy nhỏ nhoi song vẫn được cấy lúa nếp để khi giỗ chạp có lấy đĩa xôi cúng dâng lên tổ tiên, ông bà.
Chị Tình và cái Liên đi men theo mương nước và hào giao thông đến chân Đồi Ma. Cái Liên vẫn chưa để chị Tình yên. Nó bảo:
- Anh sĩ quan ấy đẹp trai, thích quá chị nhỉ?
Chị Tình gạt đi:
- Đẹp trai hay không thì có liên quan gì đến tao!
- Tại sao anh ấy biết chị ốm mà đến thăm?
- Thì thằng Nam nó là đứa hay bép xép...
- Nhưng chắc anh ấy có gì với chị thì mới đến thăm chứ?
- Tao làm sao mà biết được. Mày đi mà hỏi người ta ấy!
- Nhất định khi nào gặp em sẽ hỏi cho rõ ràng...
- Mày liệu hồn đấy!
Chị Tình cảnh cáo. Cái Liên chép miệng:
- Em mà có được một anh đẹp trai như thế thì đánh nhau với bọn Mỹ có chết cũng không tiếc cái cuộc đời bé mọn này...
Chị Nhân nhíu mày nhìn cái Liên rồi bảo:
- Thôi! Bẻm mép vừa chứ. Gánh cơm lên trận địa đi, bọn chúng nó chắc đói lắm rồi!
Cái Liên ngạc nhiên:
- Theo quy định thì em chỉ gánh cơm canh đến chân đồi thôi, không được lên trận địa cơ mà?
- Hôm nay cứ lên! Có tao đây rồi còn sợ cái gì chứ?
Cái Liên hất hàm về phía sau thấp thoáng một ông chắc chắn là công an viên của xã Hòa Sơn đang vác cây sào chăn vịt dưới cánh đồng:
- Có một ông công an đang theo dõi em kia kìa.
- Mặc xác ông ta. Cứ lên trận địa với tao. Có thể rồi mày và cả tao sẽ không còn được là những chiến sĩ dân quân nữa đâu. Nhưng đếch cần, lúc ấy hẵng hay. Bây giờ tao vẫn là người chỉ huy. Tao ra lệnh cho mày. Mày có chấp hành không?
- Có! Em xin chấp hành mệnh lệnh của trung đội trưởng ạ!
Cái Liên đáp và quảy gánh cơm theo chị Tình leo lên đỉnh Đồi Ma. Họ không thèm quan tâm đến ông công an viên đang ngơ ngác bối rối với cây sào chăn vịt đứng chơ vơ dưới thửa ruộng vừa mới gặt xong...
(còn nữa) Hà Nội, 10-2015

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018

Tiểu thuyết TRĂNG QUÊ (phần 28)

TRĂNG QUÊ (phần 28)
Tiểu thuyết của Trọng Bảo

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, ngoài trời

Trung đội trưởng Tình lên đến trận địa Đồi Ma thì biết tin máy bay Mỹ vừa bắn một quả tên lửa xuống khu vực trạm sửa chữa xe tăng của bộ đội ở rừng lim gần làng Thượng. Tình hình thiệt hại chưa rõ, chỉ biết là đã có thương vong. Theo kế hoạch hợp đồng chiến đấu, trung đội dân quân thường trực làng Hạ cử một tiểu đội đi hỗ trợ việc khắc phục hậu quả tại địa điểm bị máy bay Mỹ bắn phá. Tiểu đội 2 của chị Nhân lập tức lên đường. Trung đội trưởng Tình đi cùng trực tiếp chỉ huy tiểu đội 2.
Khi các dân quân làng Hạ đến nơi thì việc khắc phục hậu quả tại trạm sửa chữa xe tăng đang diễn ra rất khẩn trương. Quả tên lửa đã phóng trúng một góc xưởng sửa chữa khí tài. Một công nhân hy sinh, một người khác bị thương. Chiếc xe tăng đang sửa không bị trúng đạn nhưng nhiều máy móc, dụng cụ bị hỏng, bị vùi lấp. Bộ đội và dân quân làng Thượng đang đào bới tìm kiếm người bị nạn, thu hồi các loại dụng dụng cụ, máy móc bị vùi lấp. Người hy sinh và bị thương được chuyển ngay đến trạm cấp cứu trong khe núi cách đó không xa để đề phòng máy bay Mỹ quay lại tiếp tục bắn phá. Xã đội trưởng Phạm Bản và phó trưởng công an xã Vũ Sinh đang có mặt chỉ huy dân quân, công an phối hợp cùng bộ đội khắc phục hậu quả. Thấy tiểu đội dân quân làng Hạ đến chi viện, xã đội trưởng Phạm Bản rất mừng. Anh lập tức giao nhiệm vụ cho tiểu đội dân quân làng Hạ tham gia đào bới và tuần tra canh gác xung quanh khu vực trạm sửa chữa xe tăng vừa bị trúng tên lửa. Phó trưởng công an xã Vũ Sinh cũng lập tức gọi hai công an viên ra phía sau một gốc cây giao nhiệm vụ. Anh nói nhỏ:
- Trong số dân quân làng Hạ vừa đến có mấy người cần theo dõi vì liên quan đến vụ mất súng trên trận địa Đồi Ma. Do đó, phải luôn chú ý giám sát thật chặt chẽ hoạt động của họ ở trạm sửa chữa xe tăng nhé!
- Là những ai vậy?
Anh công an viên làng Thượng không rõ bèn hỏi lại. Phó công an xã Vũ Sinh thì thào:
- Đó là cái Na, con bé mặc cái áo màu xanh xi-lâm kia kìa và thằng Nam, thằng con trai duy nhất trong đám dân quân mới đến. Thằng này suy giảm ý chí chiến đấu, bị thu hồi trang bị vũ khí, được giao làm nhiệm vụ hậu cần ở tuyến 2, không hiểu tại sao hôm nay nó lại có mặt trong số dân quân đi tham gia ứng cứu tại trạm sửa chữa xe tăng này?
- Chúng tôi rõ rồi! - Hai công an viên làng Thượng đáp.
- Nhớ là phải luôn luôn theo dõi sát mọi hành động của họ. Có điều gì bất thường, khả nghi đều phải lập tức báo cho tôi ngay để xử trí, rõ chưa?
- Rõ!
Hai công an viên làng Thượng được giao nhiệm vụ lập tức áp sát các nhân vật khả nghi giả vờ cùng đào bới, cùng khênh vác đồ đạc để quản lý theo dõi chặt chẽ mọi hành động, cử chỉ của họ.
Khi việc khắc phục hậu quả tại trạm sửa chữa xe tăng đã tạm ổn, tiểu đội dân quân làng Hạ hành quân trở về trận địa Đồi Ma. Máy bay Mỹ vẫn ầm ì, lởn vởn trên bầu trời. Quả tên lửa bắn xuống trạm sửa chữa xe tăng có thể cũng chỉ là bọn Mỹ phóng hú họa hoặc do bắn trượt máy bay của ta. Nhưng đối với phó trưởng công an xã Vũ Sinh phân tích thì đây rất có thể là do có sự chỉ điểm của bọn gián điệp từ mặt đất. Điều rất đáng nghi ngờ là tại sao trạm sửa chữa xe tăng mới chuyển về đây được mấy hôm, còn đang xây dựng các nhà xưởng mà máy bay địch đã bắn tên lửa trúng ngay. Nếu không có gián điệp chỉ điểm mục tiêu thì sao lại có chuyện ngẫu nhiên vô lý đến thế. Sự nghi ngờ của Vũ Sinh còn có thêm một cơ sở nữa rất đáng chú ý. Mấy ngày nay anh nghe báo cáo có một tên làm nghề hoạn lợn lạ mặt thường lảng vảng ở làng Thượng gần khu vực có xưởng sửa chữa xe tăng của bộ đội. Có khả năng chính là tên này đã phát hiện và chỉ điểm mục tiêu cho bọn giặc trời Mỹ.
Phó công an xã Vũ Sinh đang ngồi sau một gốc cây lim già ghi chép, đánh giá, nhận định lại tình hình an ninh trật tự, bảo mật phòng gian sau vụ máy bay Mỹ bắn tên lửa vào trạm sửa chữa xe tăng của quân đội thì một công an viên làng Thượng chạy đến báo cáo tình hình:
- Thằng Nam, dân quân làng Hạ có biểu hiện rất khả nghi anh ạ!
- Cụ thể như thế nào?
Vũ Sinh giật mình hỏi lại. Người công an viên đáp:
- Tôi thấy nó cứ chăm chú nhìn cái đuôi quả tên lửa...
- Nó nhìn thì có gì khả nghi. Ai chả nhìn cái đuôi của quả tên lửa ấy?
- Nhưng, lợi dụng lúc không ai chú ý nó gỡ trộm một mảnh gì đó trong đuôi của quả tên lửa đút vào túi quần!
Vũ Sinh thảng thốt nói:
- Thôi chết! Không khéo đấy chính là bộ phận để truyền tín hiệu liên lạc hay lưu giữ tài liệu mật... Tại sao bây giờ mới báo cáo hả? Nhanh, nhanh lên! Đuổi... đuổi theo đám dân quân làng Hạ thu hồi lại ngay!
Phó trưởng công an xã Vũ Sinh và hai công an viên làng Thượng hối hả đuổi theo đám dân quân làng Hạ. Vừa hộc tốc đuổi theo toán dân quân làng Hạ, phó trưởng công an xã Vũ Sinh vừa lầu bầu trong miệng chửi thầm mấy công an viên làng Thượng: “Đồ ngu! Quân địch ở ngay trước mắt mà không biết. Loại công an như thế này cho đi quét chợ không đáng!”. Khi họ đuổi kịp thì tiểu đội dân quân của chị Nhân đã về đến chân Đồi Ma. Thấy các cán bộ, công an xã đuổi theo, trung đội trưởng Tình lệnh cho các chiến sĩ dân quân dừng lại. Ba công an lao đến. Hai công an viên lập tức áp sát túm cánh tay khống chế thằng Nam. Phó công an xã Vũ Sinh thọc tay vào túi quần nó lôi ra một mảnh màu nâu vuông vuông lằng nhằng những dây điện xanh đỏ. Đó là một bản mạnh điện tử của quả đạn tên lửa. Trên miếng gỗ phíp này có gắn rất nhiều các bóng đèn bán dẫn, tụ điện và điện trở. Thằng Nam giải thích là nó lấy về để gỡ các linh kiện dùng lắp ráp một cái đài bán dẫn khuyết đại thẳng nghe tin tức nhưng phó công an xã Vũ Sinh không nghe. Anh nghiêm khắc hạ lệnh cho các công an viên:
- Hai đồng chí công an dẫn kẻ tình nghi về trụ sở công an xã để lập biên bản và xử lý. Hành động này nếu không phải là lấy máy móc, điện đài dùng để chỉ định, thông báo mục tiêu bắn phá của máy bay địch thì cũng là sự vi phạm kỷ luật chiến trường, tự ý lấy cắp "chiến lợi phẩm" trong chiến đấu!
- Không phải... tôi chỉ... tôi... không...
Thằng Nam cố gắng giải thích nhưng vẫn bị phó công an xã và hai công an viên làng Thượng lôi đi. Trung đội trưởng Tình và các chiến sĩ dân quân làng Hạ bàng hoàng ngơ ngác. Họ đứng như trời trồng nhìn theo thằng Nam. Ai nấy đều bị bất ngờ vì sự việc diễn ra nhanh quá. Chẳng ai kịp phản ứng gì cho đến khi thằng Nam bị dẫn giải đi. Mãi một lúc sau họ mới định thần và ồn ào bàn tán về việc làm của thằng Nam. Trung đội trưởng Tình tay sách khẩu AK cứ đứng lặng người đi, miệng há ra không nói được câu nào. Đột nhiên, chị thấy trời đất chao đảo quay cuồng, cơ thể của chị bỗng trở nên nhẹ bẫng. Trung đội trưởng Tình buông rơi khẩu súng lảo đảo ngã gục xuống chân dốc ngất đi. Có lẽ là do chị quá mệt mỏi, căng thẳng và lo lắng vì nhiều chuyện đã xảy ra đối với đơn vị dân quân do mình phụ trách. Từ việc bị mất súng, đến chuyện thằng Nam rồi những tin đồn dân quân làng Hạ "hủ hóa" với nhau trên trận địa...
Thấy trung đội trưởng Tình bị gục xuống, chị Nhân và các chiến sĩ hốt hoảng nhào đến. Chị Nhân lệnh cho hai chiến sĩ dân quân nhanh chóng cõng trung đội trưởng chạy đến trạm y tế xã cấp cứu. Chị Tình được tiêm thuốc và tiếp nước dần dần tỉnh lại. Đúng là chị bị suy nhược cơ thể vì làm việc quá sức cộng với nhiều sự lo lắng vất vả triền miên từ khi là chỉ huy trung đội dân quân làng Hạ. Đến gần sáng hôm sau, khi đã hơi khỏe lại trung đội trưởng Tình được các chiến sĩ dân quân đưa về nhà nghỉ ngơi. Chị cũng muốn lên ngay trận địa Đồi Ma nhưng cơ thể vẫn còn rất mỏi mệt. Chị nằm vắt tay lên trán cố nhắm mắt nhưng không sao ngủ được. Trời đã sắp sáng. Tiếng đàn gà xao xác gọi nhau xuống chuồng. Dưới bếp hình như có tiếng xoong nồi va chạm. Chị đoán là mẹ đang nấu cơm cho thằng em ăn đi học.
Có tiếng bước chân từ bếp lên nhà trên rồi tiếng người bảo:
- Chị ngồi dậy ăn bát cháo cá cho khỏe lại!
Chị Tình mở choàng mắt nhận ra thằng Nam đang bưng bát cháo bốc hơi nghi ngút. Chị ngồi dậy ngơ ngác:
- Ơ... thế mày không bị làm sao à! Tưởng là mày bị công an bắt rồi cơ mà?
Thằng Nam trợn mắt:
- Em có phải là bọn Việt gian, phản động gì đâu mà công an dám bắt em chứ!
- Thế hôm qua chả phải là mày bị mấy ông công an dẫn giải đi là gì?
Thằng Nam tặc lưỡi:
- Công an họ nhìn ai chả là kẻ gian, chả đáng nghi ngờ. Hôm qua, em bị họ dẫn về trụ sở ủy ban xã để xác minh. May mà gặp một anh bộ đội đang đến liên hệ công tác nên em mới thoát khỏi bị nghi vấn đấy!
- Tại sao thế?
- Thì anh ấy giải thích cho mấy ông công an xã ta là cái mảnh em lấy ở đuôi quả tên lửa của bọn Mỹ chỉ là một bản mạch trong bảng điều khiển, không phải là điện đài, vũ khí và cũng chẳng có giá trị sử dụng gì nữa...
Chị Tình thở phào:
- May quá! Không có anh bộ đội ấy thì mày nguy to đấy! Từ rày cấm mày không được táy máy như thế nữa nhé!
- Thì em định kiếm mấy thứ linh kiện để lắp cho xong cái đài bán dẫn nghe tin tức khi trực chiến trên trận địa, ai ngờ... - Chợt nhớ ra, thằng Nam kêu lên: - À... mà anh sĩ quan pháo cao xạ về công tác tại xã ta có quen biết chị đấy. Anh ấy nói sáng nay nhất định sẽ đến thăm chị...
Chị Tình vô cùng ngạc nhiên. Chị hỏi lại thằng Nam:
- Anh ấy tên là gì! Mà sao anh lại biết tao?
Thằng Nam đặt bát cháo xuống góc giường bảo:
- Chị ăn cháo đi cho nóng, rồi em sẽ kể cho chị nghe! Cháo cá đấy. Lão Vận ngoài bến sông biết chị ốm gửi biếu chị một con cá trôi rất to vừa bắt được đêm qua.
Chị Tình cầm cái thìa múc một miếng cháo đưa lên miệng. Cháo ngon thật. Nhưng chị không quan tâm nhiều đến món cháo cá mà chỉ tò mò muốn biết tại sao anh sĩ quan quân đội về công tác tại Hòa Sơn lại nói là quen mình. Thằng Nam biết chị Tình đang rất quan tâm đến chuyện nó gặp anh sĩ quan quân đội trên trụ sở ủy ban xã. Nó hỏi chị Tình:
- Chị còn nhớ cái lần trung đội dân quân chúng ta đi cứu hộ đơn vị pháo cao xạ hành quân qua làng không?
- Còn nhớ!
- Anh sĩ quan này tên là Thức. Anh Thức chính là đại đội phó đơn vị pháo cao xạ ấy đấy.
Chị Tình nhớ lại lần ấy. Đó là một đêm trung đội dân quân làng Hạ đi cứu hộ một đoàn xe kép pháo cao xạ bị sa lầy trên quốc lộ 2C. Khi chị dẫn dân quân đến nơi các anh bộ đội rất mừng. Vì kế hoạch hành quân đang gấp rút, một xe kéo pháo bị sa lầy làm cả đoàn xe bị ách tắc trên đường. Trời lại sắp sáng, máy bay địch dễ phát hiện bắn phá vào đội hình hành quân. Nhờ dân quân có đầy đủ dụng cụ san lấp đường lại biết chỗ có thể chặt tre, đốn cây để giúp bộ đội lát đường cho xe qua. Đến gần sáng đoạn đường lầy lội được khắc phục đoàn xe pháo của bộ đội tiếp tục lên đường để kịp vào chiếm lĩnh trận địa mới bảo vệ thủ đô. Quá trình vác tre, khênh gỗ lát đường, anh đại đội phó bị gai tre cào xước mặt, máu chảy dài thành giọt xuống má. Chị Tình đã đưa cho anh đại đội phó cái khăn đang buộc tóc của mình để anh gấp lại giữ vết thương khỏi chảy máu. Cái khăn ấy có thêu tên của chị.
Không ngờ anh đại đội phó vẫn giữ chiếc khăn ấy và luôn nhớ đến chị. Anh đã hỏi thăm thằng Nam về chủ nhân chiếc khăn. Biết chị Tình đang ốm, anh đại đội phó rất muốn đến thăm...
(còn nữa) Hà Nội, 10-2015