Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Truyện dài CHUYỆN ĐỜI HẮN (phần 17)

              
        
Chuyện đời hắn
Truyện của Trọng Bảo

          Mất hơn hai ngày vừa đi bộ vừa đi nhờ xe chở gỗ của lâm nghiêp hắn và chú Cần mới về đến ga Lào Cai. Hai anh em tìm cách trèo lên một toa chuyến tàu hàng chở Apatít về xuôi để đỡ mất tiền vé đi tàu chợ. Nhưng chuyến tàu hàng chỉ về đến ga Yên Viên.
          Hắn và chú Cần chui rào ra cổng nhà ga. Chú Cần tìm cách bắt xe về Hà Nam hoặc sang ga Hà Nội bắt tàu về Hà Nam. Còn hắn thì chưa biết sẽ đi đâu, làm gì. Chú Cần do dự một lúc rồi bảo:
          - Hay anh về quê Hà Nam với tôi. Anh có sức khỏe có thể đi làm thuê đóng gạch hoặc vác đất đào ao, vượt nền nhà!
          Hắn lắc đầu:
          - Thôi chú cứ về quê đi! Anh em ta chia tay nhau ở đây nhé!
          Chú Cần khoác cái túi lên vai lầm lũi đi ra phía cổng nhà ga. Hắn chợt nhớ và gọi giật lại. Hắn lục túi tìm mãi trong các túi mới thấy mấy tờ giấy bạc nhàu nát. Hắn đưa cho chú Cần tờ một trăm đồng dặn:
          - Chú về đến quê thì mua giúp thẻ hương sang nhà thằng Lân thắp vài nén trên bàn thờ nó giúp tôi. Chắc là nó đã về đến nhà trước cả anh em mình rồi đấy! 
          Chú Cần cầm tờ giấy bạc dụi mắt quay đi. Trời bắt đầu nổ cơn giông. Gió cuốn lá khô bay lên loạn xạ khắp sân ga. Cái dáng gầy yếu của chú Cần liêu xiêu đi trong gió bụi. Chú Cần đi rồi hắn lững thững đi vào trong nhà chờ. Hắn chợt nhó hôm nào ở chính cái nhà ga này “bè lũ bốn tên” hăm hở ngược lên rừng tìm vàng mong sẽ đổi đời, bây giờ chỉ còn hai thằng lủi thủi trong ngày trở về. Thằng Lân thì vùi xác nơi rừng thẳm. Thằng Bất hiền lành trở thành một tên nghiện ngập, lưu manh. Chú Cần thì ốm yếu trắng tay trở về quê. Còn hắn thì cũng chả khá hơn, tay trắng vẫn hoàn tay trắng. Thôi số kiếp nó là thế. Hắn tự an ủi mình. May mà hắn còn có sức khoẻ. Có sức khoẻ là còn có cơ làm việc, kiếm tiền và hy vọng sẽ có sự đổi đời. Thôi cứ vào trong nhà ga tìm chỗ nào ngả lưng cái đã. Suốt đêm qua nằm trên cái toa tàu chở đất đá chạy ầm ầm ngủ cũng chẳng yên.
          Hắn vào nhà chờ, các ghế đều có người ngồi nên không thể nằm. Hắn đành ngồi xuống cái ghế trống cho đỡ mỏi chân. Nhà ga ồn ào. Ngồi đối diện với hắn ở băng ghế trước mặt có hai ông có vẻ là cán bộ nhà nước. Họ mặc quần áo com-lê tuy không sang trọng nhưng sạch sẽ thẳng nếp. Hai người sôi nổi trao đổi, trò chuyện với nhau. Qua câu chuyện của họ hắn biết họ đang chờ tàu lên Vĩnh Phú tham dự một cuộc hội thảo về “đổi mới” cách làm ăn. Câu chuyện của họ nghe thật khó hiểu. Họ nói về những “hạch toán kinh tế”, những “hộp đen”, “khoán hộ, khoán sản phẩm trong nông nghiệp”. Hắn nghe ù cả tai, nhưng hắn hiểu lõm bõm là cách làm ăn cũ không còn phù hợp nữa. Hai ông này chê bai cách quản lý của hợp tác xã nông nghiệp, phê phán về cung cách làm ăn mà cái thời còn ở quê hắn từng biết. Hắn vô cùng sửng sốt, nói như hai ông này nếu ở quê hắn thì đi tù là cái chắc. Nhưng tại sao giữa chốn đông người thế này, lại có cả mấy anh công an, mấy ông phòng thuế, quản lý thị trường nữa mà chẳng ai nói gì. Có mấy anh bộ đội, một anh công an còn ngồi sán lại nghe hai ông này nói chuyện. Một ông đạp xích lô ngồi cạnh hắn chợt hỏi:
          - Chú là người đi kiếm việc làm thuê à?
          - Vâng!
          - Thế thì chú nên về quê đi! Về nhận lấy vài sào ruộng mà làm khoán, vượt mức khoán thì ăn, đỡ phải làm thuê, làm mướn cho khổ!
          - Nhưng ruộng là của hợp tác xã cơ mà! Ai người ta giao cho mình?
          - Chú chả hiểu gì cả! Bây giờ hợp tác xã giao ruộng cho xã viên rồi! Ai làm năng xuất cao thì được hưởng!
          - Giống địa chủ ngày xưa “phát canh thu tô” phải không ạ?
          - Không hẳn thế! Đây là khoán, hợp tác xã khoán cho nông dân, nông dân làm chủ ruộng đất, thoải mái cày cấy, chăm sóc cây lúa, hoa màu…
          Hắn nghe cũng lờ mờ hiểu. Hắn thấy thinh thích. Nhưng hắn cũng không có ý định về quê. Vì hắn có về thì cũng chả ai giao ruộng đất cho hắn cả. Hắn là thằng tù thì ai tin chứ. Nhớ lại vẻ mặt của ông phó chủ tịch xã hôm đám tang thằng Đang hắn lại càng không muốn về làng. Hai ông cán bộ còn nói thêm về “mở cửa”, “hội nhập kinh tế”. Hắn không hiểu lắm nhưng ông đạp xích lô thì có vẻ hiểu. Ông bảo: “Nếu chú không về quê thì lên biên giới mà kiếm việc làm. Khi mở cửa biên giới, tự do thông thương, buôn bán thì thiếu gì việc làm”. Nghĩ đến việc đào giếng và kiếm củi dạo trước, hắn lại thấy do dự. Hắn ngồi gục đầu vào thành ghế nhưng không ngủ nghe hết mọi chuyện và bình luận của mọi người xung quanh. Hai ông cán bộ đã ra ga lên tàu đi Vĩnh Phúc. Mấy người ngồi trong nhà ga vẫn sôi nổi bàn chuyện “đổi mới”. Một bà nói với anh bộ đội đeo quân hàm thượng uý:
          - Nói chú đừng giận nhá! Ở làng tôi bọn trẻ con vẫn hát nghêu ngao: “một gạch ba sao không bằng một sào ruộng khoán” đấy… hí hí hí…
          - Đúng thế! - Anh sĩ quan nói: - Có lẽ cháu cũng phải xin phục viên về quê làm ruộng thôi bà ạ!
          Hắn cảm thấy hơi bức bối. Mẹ kiếp! Lính tráng đánh nhau bục mặt, sống chết chẳng sợ, đối mặt hòn tên, mũi đạn mất mạng như chơi thế mà hoà bình đeo quân hàm sĩ quan hẳn hoi đời sống quá khó khăn, vợ con nheo nhóc, lương bổng không bằng một sào lúa thì ai còn muốn đi bộ đội để nhận phần chịu chết, chịu thiệt thòi cơ chứ! Hắn chợt bùi ngùi nhớ đến thằng Đang, thằng Lân - những thằng lính chiến số phận thật hầm hiu, chúng nó đã không chết nơi trận mạc mà bỏ xác ở rừng sâu vì miếng cơm, manh áo. Hoá ra để tồn tại còn khó khăn hơn là cái chết. Tuy vậy con người vẫn phải vật lộn bằng mọi cách để tồn tại chứ không phải bó tay chịu chết. Hắn chợt nhớ cái bận cắt tai thằng “đại ca quản lý thị trường” bị tuyên thêm hai năm tù và chuyển sang một trại cải tạo khác ở Phú Thọ. Tại đây hắn lại bị bọn “đại bàng” khống chế. Vẫn lại chuyện “tù cũ bắt nạt tù mới”. Bọn chúng đổ cả phân, nước giải vào mặt hắn, bắt hắn khom lưng làm ghế cho thằng đầu gấu ngồi. Hắn nghiến răng chịu nhục. Một hôm bọn tù đi làm trong thung lũng, đào hố trồng cây. Lừa khi thằng đầu gấu đứng đái cạnh một gốc cây không đề phòng, hắn gí luôn cái thuổng vào hai ngón chân của nó ấn thật mạnh. Hai ngón chân của nó đứt rời. Nó rú lên kinh hoàng. Hắn nén một tiếng gầm trong cổ họng bảo:
          - Mày mà khai ra tao thì không những hai ngón chứ mười ngón chân, mười ngón tay của mày cũng không còn một ngón…
          Thằng đầu gấu vẫn kêu nhưng khi quản giáo và bọn tù xô đến thì nó ấp úng nói là sơ ý đâm xẻng vào chân làm đứt hai ngón. Nó được băng bó, cầm máu và đưa vào trạm xã trại tù tiêm phòng uốn ván. Hắn luôn đề phòng, nhưng sau lần ấy không thấy thằng này có hành động gì. Hắn cũng đỡ bị bọn tù ức hiếp, đày ải. Nhưng hắn vẫn luôn cảnh giác. May sau đó hắn được chuyển sang buồng giam khác. Từ chuyện này hắn rút ra một điều rằng “phải ác với cái ác thì mới mong tồn tại được ở chốn giang hồ”. Hắn chỉ lấy làm tiếc là không giằn mặt được thằng Ông Cụt ở bãi vàng thêm một lần nữa.
          Ông đạp xích lô lại hỏi:
          - Thế chú có định về quê nhận ruộng khoán không?
          - Nhưng tôi có là xã viên của hợp tác xã đâu mà họ giao ruộng!
          - Thế à! Vậy thì nếu chú không muốn về quê làm ruộng thì ngày mai đi theo tôi!
          - Theo bác làm việc gì được, tôi có xích lô đâu mà đi đón khách?
          - Theo tôi xuống chỗ bờ sông Đuống! Ở đấy tôi quen một ông chủ chuyên cung cấp than tổ ong cho dân trong thành phố. Ông ấy đang cần nhân công, tôi đưa chú đến giới thiệu với ông ấy!
          - Thế thì may quá! Cám ơn bác!
          - Cám ơn gì, cùng bọn dân đen với nhau cả…
          Hắn đắn đo khi quyết định trở thành một tên đóng than tổ ong. Vì không biết cuộc đời hắn rồi có sáng sủa hơn những viên than đen sì kia không. Nhưng, biết đâu than thì đen mà cuộc đời thì đỏ. Hắn chợt nhớ đến câu chuyện về “Gã đốt than” mà hắn đọc được khi xem nhờ tờ báo văn nghệ của bà bán xôi sáng. Câu chuyện ấy hắn nhớ mãi. Cái gã đốt than ấy tên là Hoàng Đại Ngu, cũng là đồng hương với hắn.
           Chuyện rằng: Gã Đại Ngu vốn xuất thân từ một gia đình ba đời làm nghề đốt than. Quê gã ngày xưa là một miền rừng núi nhiều cây cối. Những cây gỗ lim, gỗ de, gỗ rùa mấy người ôm không xuể. Thời Pháp thuộc khi làm con đường tàu hoả lên Lao Cai người ta về quê gã khai thác gỗ làm tà vẹt. Họ chỉ lấy những đoạn gỗ thẳng còn bìa ván và cành cây vứt ngổn ngang. Ông nội và bố gã cưa cắt những đoạn cành cây ấy rồi đốt lấy than bán cho các lò rèn chuyên làm nông cụ, giáo mác ở chợ. Nghe nói ông nội gã từng được cụ Đề Thám ban khen, tặng cho một cái áo lụa vì có công cung cấp than cho các lò rèn vũ khí khi nghĩa quân Yên Thế về lập căn cứ tại khu vực núi Sáng, núi Tam Đảo đánh Pháp.
           Bố gã Đại Ngu ngày ấy thường ăn ngủ luôn trên rừng bên cạnh lò than. Đốt than cũng không phải là việc đơn giản. Gỗ dùng để đốt than phải là thứ gỗ tốt, rắn, khi cháy thành than rồi vẫn còn chứa một hàm lượng các-bon cao để tiếp tục cho nhiệt lượng khi dùng đốt nung sắt thép. Lò đốt than chính là một cái hố vuông đào sâu độ một mét. Những cành cây cưa cắt ngắn được xếp xuống hố chụm khít vào nhau vồng lên khỏi mặt đất. Sau khi nổi lửa đốt than là phải luôn luôn canh chừng. Lúc những khúc gỗ vừa cháy hết phải tưới nước và lấp lò lại ngay. Đốt lò rồi mà lỡ mà ngủ quên than cháy tàn thành tro hết. Bố gã kể lại có một lần những khúc gỗ vừa cháy hết ông định rẩy nước để lấp lò thì nghe có tiếng động lạ và mùi hôi hám xộc tới. Ông ngó ra xung quanh. Trong ánh lửa nhập nhoạng ông nhìn thấy một con hổ to lớn đang lởn vởn xung quanh, đôi mắt sáng rực của nó trừng trừng nhìn mình. Ông sợ hãi lùi lại ngồi sát vào lò than. Lửa bỏng rát cả lưng nhưng ông không dám lấp lò. Vì nếu để lửa tàn thì ông cũng mất mạng ngay. Con hổ không dám lao vào ông vì nó còn sợ đống lửa cháy rần rật. Nó ngồi phục đến sáng bạch mới chịu bỏ đi. Lần ấy ông mất đứt một lò than to sau mấy ngày cắt cành cây, đào hố, đốt lò.
           Gã Đại Ngu mới mười tuổi đã theo bố lên rừng đốt than. Có phải vì thế nên gã có nước da đen nhẻm như than hay không. Gã giúp bố khuân những khúc gỗ xếp xuống lò, chặt lá tươi để ủ lên khi lấp đất om than. Lớn hơn một chút gã có thể ngồi kéo cưa cắt cành cây với bố. Gã lớn lên trong rừng. Học hành bữa đực bữa cái. Khi thành một thằng thanh niên to lộc ngộc gã bỏ học suốt ngày hì hục bên cái lò than.
           Lúc gã Đại Ngu một mình tự đảm nhiệm được việc đốt lò than thì bố gã đã già yếu. Ông không làm được những việc nặng nhọc nữa. Một đời làm nghề đốt than, cái vất vả, khói than đã làm cho ông xuống sức nhanh. Nhiều bữa lên rừng ông chỉ ngồi thở dốc nhìn con làm. Tuy vậy làm nghề đốt than cũng có lúc nhàn. Đó là khi lò đã lấp kín chờ than nguội. Những lúc ấy, ông lại lôi từ cái bao tải rách ra một cuốn sách để đọc. Ông rất thích đọc truyện kiếm hiệp, truyện cổ tích. Mấy cuốn sách truyện của Trung Quốc đóng bìa cứng ông đã mua được trên phố bằng tiền bán than. Những cuốn sách ấy đã theo ông bao năm trên rừng, làm bạn với ông khi nằm canh chờ lấy than. Những trang sách nhọ nhem màu than củi. Ông đọc mấy cuốn truyện Tàu gần như thuộc làu. Ông thích nhất là chuyện "Ngu công rời núi".
           Có lẽ vì mê câu chuyện cổ tích này của Tàu nên ông bố đặt tên cho bốn đứa con là: "Ngu-Công-Rời-Núi". Gã con cả tên là Ngu. Lớn lên chỉ có mình gã Đại Ngu nối nghiệp đốt than của ông nội và của bố. Thằng Công em kế gã vào bộ đội, con Rời đi làm công nhân đào đất vá đường. Thằng Núi là em út gã đang học trường cao đẳng sư phạm tỉnh. Thằng em út được học hành đến nơi đến chốn cũng là nhờ những gánh than của bố và anh nó. Gã là thằng thua thiệt nhất nhà. Nhưng gã không ganh tỵ với các em. Gã Đại Ngu này nghĩ mình là anh cả thì phải chịu hy sinh, thiệt thòi. Có lẽ đời gã sẽ vĩnh viễn là một thằng đốt than.
          Một hôm, gã Đại Ngu từ lò than về đến nhà thì trời đã tối. Từ ngoài sân gã ấy đã nghe thấy tiếng nói chuyện hể hả trong nhà. Nhà đang có khách. Gã vừa định đi luôn xuống bếp xem cơm nước thế nào thì bố gã gọi giật lại:
          - Thằng Ngu vào đây tao bảo!
          Gã Đại Ngu bước vào nhà. Một ông khách vẻ bệ vệ đang ngồi đối diện nói chuyện với bố gã. Gã chào ông khách. Bố gã nói:
          - Nó là thằng Ngu đấy bác ạ!
          - Sao lại là thằng Ngu?
          - Ấy quên chưa nói với bác, tôi có bốn đứa con, ba trai, một gái. Tôi đặt tên theo đầu đề câu chuyện cổ tích của Trung Quốc là "Ngu công rời núi". Con Rời thoát ly đi làm công nhân đổi tên là Tuyết Lan, làm khổ tôi một lần lên thăm nó hỏi đến hết cả hơi mãi chả ai biết con Rời là ai. Thằng này ở nhà theo bố làm nghề đốt than nên vẫn gọi là thằng Ngu.
           - Nó theo tôi cũng phải đổi tên khác! À... đúng rồi, chỉ cần thêm một dấu ngã là xong. Tên là Ngũ, Hoàng Đại Ngũ, hay lắm.
           - Vâng! Bác cho thằng Ngu nó đi theo hầu bác chứ làm nghề đốt than như ông và bố nó thì muôn đời cũng chả khá lên được đâu.
           - Ông cứ chuẩn bị đi, tuần sau tôi sẽ cho người về đón nó đi.
           - Vâng, trăm sự nhờ bác! Có cái gì mà phải chuẩn bị đâu ạ! Bác gọi là thằng Ngu nó đi luôn!
           Gã Đại Ngu nghe mà không hiểu. Suốt bữa cơm hôm ấy gã ngồi tiếp thức ăn, chạy đi mua thêm rượu cho hai người. Nghe họ chuyện trò gã mới dần dần hiểu rõ ngọn ngành. Thì ra là chuyện từ thời kháng chiến chống Pháp. Hôm ấy mẹ gã đi chợ bán than bố gã đưa gã theo lên rừng. Khi đó gã mới lẫm chẫm biết đi. Vừa vào đến nơi gã ngáp ngủ. Ông đặt gã nằm ngủ trên manh chiếu rách trong lều rồi chuẩn bị nhóm lửa đốt lò than. Đang hì hục làm thì nghe có tiếng súng nổ ngoài bìa rừng. Một lúc sau lại nghe có tiếng người kêu rên đâu đây gần chỗ lò than. Bố gã vội bỏ lò than tìm đến chỗ có tiếng người kêu. Nhận ra đó là một anh cán bộ bị thương đang cố lết đi. Anh bị bọn địch phục kích bắn bị thương. Anh chạy thoát được vào rừng. Không thể đưa anh lên chỗ lò than sợ bọn địch ập đến, ông vội cõng anh chạy vào tận một khe sâu trong núi. Ông băng bó cho anh và để anh ở đó. Khi ông quay lại chỗ lò than tìm con thì gã đã thức giấc. Không thấy bố đâu, gã chui ra khỏi lều vừa đi tìm bố vừa khóc. Bố gã tìm mãi mới thấy gã ở gần bờ suối. May mà gã không ngã xuống nước và không gặp thú dữ. Anh cán bộ được bố gã chăm sóc tiếp tế khỏi vết thương tìm đường trở về đơn vị. Bây giờ anh đã là một ông cán bộ đầu ngành của tỉnh. Nhớ lại chuyện ngày xưa, ông tìm hỏi mãi mới lần ra nhà người đốt than đã cứu mạng mình trong chiển tranh. Biết gia cảnh người đốt than, ông ta muốn đưa gã đi theo làm cán bộ. Thế là nhờ­ có quý nhân phù trợ­, cuộc đời gã Đại Ngu thay đổi từ ngày ấy. Sau này gã còn làm đến chức giám đốc sở Văn hoá thông tin tỉnh, tiền bạc đầy túi, muốn gái là có gái, muốn nhà thì có nhà, chả thiếu thứ gì…
           Nhớ lại câu chuyện về gã đồng hương Hoàng Đại Ngu hắn quyết định theo ông đạp xích lô đến xưởng làm than tổ ong bên bờ con sông Đuống.

           (hết phần 17)                                                            Hà Nội, tháng 2-2011

Thứ Ba, 3 tháng 5, 2011

Truyện dài CHUYỆN ĐỜI HẮN (phần 16)

       
         Ảnh: Dưới dòng suối trong Tây Bắc.
      
Chuyện đời hắn
Truyện của Trọng Bảo

          Sau hôm mỏ vàng Khe Giát bị sập đất làm hai người chết, các hầm vàng đều tạm đóng cửa vì mưa vẫn chưa dứt hẳn, đất trên núi ngậm nhiều nước rất dễ sạt lở. Công an cũng đã bắt đầu truy quét mạnh đám “vàng tặc” trong khu vực nên các chủ hầm tiết giảm sản xuất. Thằng Lân đã tính đến chuyện trở về quê. Sau mấy tháng làm phu cả bọn cũng chỉ đủ vặt mũi đút miệng, chả kiếm được bao nhiêu. Ở giữa rừng sâu, giá cả cắt cổ, làm được đồng nào cơ bản là ăn hết đồng ấy. Chú Cần cũng muốn về, vợ chú ở nhà nhắn lên nói bà mẹ đang ốm nặng. Tuy thế thằng Lân lừng khừng chưa muốn về ngay vì nó muốn đưa cả thằng Bất cùng về. Nhưng việc tìm gặp được thằng Bất bây giờ quả là rất khó khăn. Nó đã trở thành tay chân thân tín của Ông Cụt rồi, rất khó biết nó đang ở đâu. Tuy nhiên thằng Lân vẫn hy vọng.
          Còn hắn thì cũng chưa muốn về xuôi. Không phải vì hắn còn nuôi hy vọng đổi đời khi vận may bất ngờ xuất hiện vớ được một cục vàng sa khoáng to bằng quả bưởi. Hắn chưa muốn về xuôi là bởi vì có một lý do khác. Đó là hắn muốn gặp và nếu có dịp đánh nhau với thằng Ông Cụt một trận. Mấy lần hắn tìm cách tiếp cận chỗ thằng Ông Cụt ở nhưng đều chạm phải bọn tay chân canh gác cẩn mật xung quanh. Không thể tiếp cận nhưng hắn đã nghĩ ra một cách rất hay để trị cho thằng Ông Cụt một trận. Đó là sau mấy bận phát hiện ra có kẻ rình mò, Ông Cụt đã lệnh cho tay chân chặt trụi hết cây cối, phát quang xung quanh đại bản doanh cho dễ quan sát. Nhìn đám cây cối bị chặt hạ đã khô, hắn nảy ra một mưu kế mà hắn đọc được trong các loại sách dã sử kiếm hiệp của bọn Tàu. Đó là dùng “kế hoả công”. Hắn sẽ tìm cách phóng hỏa khu đại bản doanh của thằng Ông Cụt. Nhưng hắn chưa thể thực hiện được “kế hoả công” vì trời mưa cứ liên tục, rừng núi ướt sũng.
          Chưa thể về xuôi nên thằng Lân rủ hắn và chú Cần vác máng gỗ ra bãi sông đãi vàng tự do. Sau mấy ngày nước lũ lớn tràn qua, bùn đất trên bãi sông trôi đi làm lộ ra những đám đất có nhiều hạt vàng, vảy vàng sáng lấp lánh. Đám phu vàng kéo nhau ra bãi sông cạn rất đông hy vọng kiếm thêm được chút nào hay chút nấy. Mỗi ngày ở rừng không có việc làm là mỗi ngày phải ăn vào số tiền đã dành dụm được và hy vọng đổi đời ngày càng teo tóp đi.
          Đang cặm cụi moi cát, lọc đãi thì hắn nghe có tiếng ồn ào, hốt hoảng:
          - “Ông Cụt” đang đến đấy!
          Hắn ngẩng đầu lên nhìn. Từ phía đầu con dốc trên bờ một toán người đang lố nhố đi xuống bãi sông. Trông bọn chúng rất nghênh ngang dữ tợn. Đi giữa bọn chúng là một thằng tóc dài trùm đầu như một mụ đàn bà. Đó chính là Ông Cụt. Ông Cụt để tóc dài là để che cái tai bị chém đứt. Hắn đang định đứng hẳn lên nhìn cho rõ thì thằng Lân nhoài đến vít vai hắn ngồi xuống. Nó chụp cái mũ lá rách vành của mình lên đầu hắn và khẽ nói:
          - Anh không được lộ mặt ra nhé!
          - Sợ đếch gì chúng nó!
          - Chúng nó đông, lại có súng, không đấu lại được đâu!
          - Hừm… hừm… hừm…
          Hắn gầm gừ trong cổ họng. Thằng Lân ngồi đãi cát sát ngay bên cạnh hắn. Đám côn đồ hung hổ đi xuống bãi sông. Bọn chúng đến gần chỗ hắn đang ngồi đãi cát. Ông Cụt hỏi đám tay chân:
          - Bọn đãi vàng ở khu vực này “nộp thuế” đầy đủ chứ?
          - Cũng có vài thằng kêu không đãi được gì nên không chịu nộp ạ!
          Ông Cụt quát:
          - Thế thì tống cổ mẹ chúng nó đi nơi khác! Thằng nào chống lại cho nó mất bàn tay khỏi cầm đũa và cơm luôn…
          Nghe tiếng thằng đầu đảng quát, hắn khẽ đảo người quay lại nhìn. Qua cái vành mũ rách hắn giật mình sửng sốt khi nhận ra Ông Cụt chính là một người quen cũ. Nhưng mà sao nó lại làm vua ở đây nhỉ! Đó chính là cái thằng đại ca “quản lý thị trường” ở nhà giam Trại Chuối dưới chân núi Tam Đảo dạo trước. Cái thằng đã bị hắn cắt mất một tai trong cái đêm đầu tiên hắn vào trại. Hoá ra cái tai bị cắt ấy lại trở thành chiến tích vang dội của nó trên giang hồ, giúp nó trở thành một Ông Cụt khiến mọi người khiếp đảm. Hắn cố nén để khỏi bật lên cười sằng sặc vì cái thằng “đại ca quản lý thị trường” thật có tài lừa đảo. Hắn chỉ muốn hét thật to lên rằng: “Chính tao đã cắt cái tai của cái thằng Ông Cụt này đấy!”.
          Một thằng trong đám tay chân Ông Cụt chợt kêu lên:
          - Cái thằng đội mũ lá kia mặc cái áo rất giống áo của thằng hôm nọ rình mò bị chúng ta đuổi bắt trượt…
          - Đúng đúng…
          Mấy thằng khác cũng kêu lên như vậy. Ông Cụt trừng mắt bảo bọn tay chân:
          - Hai đứa xuống lôi cổ nó lên đây xem nó là thằng nào!
         Nghe bọn chúng trao đổi với nhau, hắn khẽ buông cái máng gỗ đưa tay vớ một hòn đá dài dài như cái dùi cui để ngay cạnh chân mình. Đưa mắt nhìn sang hắn thấy thằng Lân cũng đang làm như vậy. Hắn biết thằng Lân vốn là một chiến sĩ đặc công đã từng tham gia những trận đánh thọc sâu vào tận sào huyệt của bọn Pôn-pốt ở biên giới Campuchia-Thái lan. Khi gặp tình huống nguy hiểm thằng Lân cũng không phải là tay xoàng. Thằng Lân khe khẽ dặn:
          - Anh cứ bình tĩnh! Nhưng nhớ là ta sẽ vừa đánh vừa lùi về phía thác nước rồi cùng nhảy xuống thoát thân nhé! Cẩn thận chúng nó có súng đấy!
          - Mày đừng có ra mặt! Để một mình tao đối phó với chúng nó thôi…
          Hắn dặn lại thằng Lân. Nhưng hắn cũng hiểu là nó sẽ không bao giờ bỏ mặc anh em bạn bè trong lúc nguy hiểm.
          Hai thằng côn đồ xăm xăm đi xuống. Hắn và thằng Lân cầm lấy hòn đá sẵn sàng. Khi chúng gần đến chỗ hắn thì trên phía đầu sông có nhiều tiếng ầm ĩ. Lại có cả tiếng súng nổ. Một thằng chắc là đám tay chân của bọn Ông Cụt kêu to: “Công an đến đấy!”. Ông Cụt liền phẩy tay. Cả bọn lập tức hộ tống Ông Cụt lao lên bờ sông. Bọn chúng biến mất rất nhanh giữ­a đám cây cối rậm rạp. Hắn đứng bật dậy. Hai thằng định xuống tóm hắn cũng vội quay lại chuồn ngay.
          Thằng Lân đứng dậy run run. Nó nói răng va vào nhau lập cập:
          - Về… về… lán thôi anh!
          Nhìn thấy nó run cầm cập, mặt mũi tái nhợt đi hắn hỏi:
          - Mày sợ bọn chúng nó đến  thế cơ à?
          - Không… không… em… em… rét… rét… quá…
          Chú Cần thấy thế vội lao lại đỡ thằng Lân và bảo hắn:
          - Nó bị cơn sốt rét đột phát rồi!
          Hắn nhào đến giúp chú Cần đỡ thằng Lân. Thằng Lân không thể đi được nữa. Người nó run rẩy chỉ chực khụy xuống, răng va vào nhau côm cốp. Hắn lập tức ghé lưng cõng nó chạy về lán.
          Đặt thằng Lân nằm xuống sạp nứa, hắn bảo chú Cần lấy ngay cái chăn chiên rách đắp cho nó. Thằng Lân vẫn kêu rét quá. Hắn phải lôi cả mấy cái bao tải vẫn dùng để đựng quặng vàng đắp thêm lên người thằng Lân. Thằng Lân vẫn rên lên vì rét. Không còn cái gì để đắp thêm cho nó nữa. Hắn bảo:
          - Chú ở đây với nó! Tôi sẽ sang bên kia suối mua thêm cho nó một cái chăn và xem có kiếm được viên thuốc ký ninh nào không!
          - Anh đi rồi về ngay nhé! Cẩn thận kẻo lại gặp bọn tay chân Ông Cụt đấy!
          Hắn đi hồi lâu. Khi hắn mang về một cái chăn và mấy viên thuốc thì thằng Lân đã mê man chả còn biết gì nữa. Hắn bảo chú Cần mài thuốc ra hoà nước cạy răng đổ thuốc vào miệng cho nó. Thằng Lân không đỡ nhưng đến gần sáng hôm sau thì nó có vẻ hơi tỉnh. Nó cố nói với hắn và chú Cần là hãy bỏ bãi vàng mà về quê ngay đừng cố nấn ná ở đây nữa. Chú Cần bảo: “Khi nào mày đỡ thì chúng ta về luôn!”. Thằng Lân nghe vậy khẽ lắc đầu rồi nhắm mắt. Từ lúc đó trở đi nó không tỉnh lại lần nào nữa.
          Thằng Lân nằm ốm li bì hai ngày thì chết. Căn bệnh sốt rét ác tính thằng Lân mang về từ chiến trường bất ngờ tái phát đã quật ngã nó ngay tại bãi vàng nơi chốn rừng sâu Tây Bắ­c. Hắn và chú Cần phải nhờ cánh phu vàng giúp đào hố chôn  thằng Lân ở ven rừng. Hắn tìm một hòn đá trắng phẳng phiu dùng dao khắc tên thằng Lân vùi xuống cuối nấm mộ để đánh dấu.
 *
          Hôm sau, hắn và chú Cần quyết định về xuôi. Sau cái chết của thằng Lân, hắn cũng chả thiết gì việc dạy cho thằng Ông Cụt một bài học nữa. Nhất là khi hắn biết thằng Ông Cụt danh tiếng lẫy lừng ấy lại chính là cái thằng “đại ca quản lý thị trường”, thằng đã bị hắn cắt mất một tai ngày trước khi còn cùng ở trong nhà tù.
          Hắn và chú Cần lần ra đến cửa rừng. Hai thằng “lính gác” đang nằm ở trong một cái lều cạnh lối mòn chạy ra chặn lại hỏi:
          - Hai ông anh đi đâu đấy?
          - Về quê làm ruộng, đếch thèm làm phu vàng nữa!
          - Thế hả? Vậy xin hai ông anh “nộp thuế” cho nhé!
          - Khi làm vàng trong mỏ chúng tôi đã nộp đủ rồi!
          Chú Cần nhã nhặn nói. Một thằng cười hềnh hệch:
          - Đấy là thuế thu đào đãi vàng tại bãi. Còn bây giờ là loại thuế khác!
          - Thuế gì?
          - Là “thuế xuất”! Ai muốn ra khỏi rừng đều phải nộp “thuế xuất”, tức là xuất ra khỏi bãi vàng ấy mà. Mỗi người hai chỉ. Đây là quy định của Ông Cụt…
          Vừa nghe thấy chúng nhắc đến tên Ông Cụt, hắn nổi điên lên ngay:
          - Về bảo cái thằng Ông Cụt nhà chúng mày có ăn cứt tao thì đến đây tao ị cho một bãi mà lấy nhé!
          Hai thằng “lính gác” nghe thấy thế biết là gặp phải người không dễ bắt nạt, chúng liền rút phắt mã tấu và côn gỗ ra. Hắn gạt chú Cần lùi lại rồi tiến lên. Hai thằng côn đồ múa côn, vung mã tấu xông đến. Chỉ với tay không hắn lựa thế đối phó lại hai thằng lính gác. Không khó khăn gì hắn đã tước được cái côn của một thằng. Với cây côn trên tay hắn đánh bật cây mã tấu của thằng kia chả khó khăn gì. Hai thằng bị mất vũ khí định chạy nhưng không thể thoát. Hắn nện cho hai thằng một trận thừa sống thiếu chết hộc cả máu mồm, máu mũi ra. Hai thằng phải quỳ mọp xuống đất vái lạy như tế sao xin hắn tha mạng. Hắn rút phắt cây mã tấu lúc nãy bị hắn đánh văng đi đang cắm ở gốc cây rồi nói:
          - Bây giờ, tao sẽ cắt của mỗi thằng một cái tai để chúng mày nhớ và chừa cái thói theo đóm ăn tàn, bắt nạt, ức hiếp phu vàng đi.
          Hai thằng "lính gác" khiếp hãi quá! Chúng vừa vái lạy vừa cuống quýt  lôi từ trong túi ra nào là tiền, nào là vàng đưa lên nộp để xin hắn tha mạng. Chú Cần cũng vội can ngăn, xin hắn tha cho bọn chúng.
          Hắn ném thanh mã tấu xuống đất và bảo:
          - Chúng mày cất tiền và vàng đi! Thằng tao dù chết đói cũng không thèm lấy thứ tiền và vàng bẩn thỉu ấy! Hãy về bảo với thằng chủ Ông Cụt của chúng mày là: “Tao, Trần Đại Lỗi, số tù 5351… từng ở nhà giam Trại Chuối. Tao chính là người đã cắt cái tai của thằng Ông Cụt vứt cho chó ăn. Bảo nó còn lại một cái tai liệu cố mà giữ lấy, hiểu không!”.
          - Vâng… vâng…
          - Cút…
          Hai thằng "lính gác" lồm cồm đứng dậy ôm đầu chạy tháo thân vào rừng.

          (hết phần 16)                                                    Hà Nội, tháng 2-2011

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

Truyện dài CHUYỆN ĐỜI HẮN (phần 15)

       
         Ảnh: "Phu vàng" ở­ Sa Phìn.
        
Chuyện đời hắn
Truyện của Trọng Bảo

          Bọn tay chân hung hãn của Ông Cụt truy sát, đuổi theo hắn xuống tận thung lũng bãi vàng. Hắn nhanh nhẹn như một con vượn nhưng bọn lính của Ông Cụt cũng nhanh không kém. Chúng bám rất sát hắn. Qua chỗ ngoặt hẻm núi, hắn liền đổ người nằm ép xuống chui ngay vào trong một bụi cây rậm rạp và đầy gai. Bọn côn đồ hò hét nhau bám sát để khỏi mất dấu hắn. Có tiếng súng lên đạn lách cách. Bọn chúng thọc gậy, xỉa mã tấu vào từng bụi cây, đám cỏ. Hắn phải lăn ra nằm bẹp gí dưới cái rãnh nước thải bẩn thỉu. Hắn vơ vội đám lau sậy cỏ rác phủ lên người để ngụy trang, trốn sự truy lùng của bọn tay chân của Ông Cụt.
          Lùng sục chán, không tìm thấy hắn, bọn tay chân của Ông Cụt tức tối kéo nhau quay về đại bản doanh. Dọc đường chúng ngứa tay, ngứa chân đấm đá làm đám “phu vàng” kêu khóc ỏm tỏi dọc bờ suối.
          Chờ bọn chúng đi xa hắn mới lóp ngóp gạt lớp cỏ lau phủ trên người ngoi lên. Toàn thân hắn ngứa ngáy, thối hoắc vì mùi bùn bẩn do có các hoá chất thải ra trong quy trình sàng lọc vàng. Hắn làu bàu chửi đổng:
          - Đ… mẹ cái thằng Ông Cụt! Có giỏi thì mày đến gặp tao đấu tay bo một trận xem thằng nào thắng thua mới đáng mặt anh hùng hảo hán. Cái đồ chuyên núp bóng côn đồ như mày tao coi khinh vạn dặm…
          Hắn nhảy ùm xuống đoạn suối trong để tắm. Dìm người ngập sâu xuống nước vừa kỳ cọ, hắn vừa tụt quần, cởi áo ra giặt. Nhớ lời thằng Lân căn dặn, hắn mặc ngay bộ quần áo ướt lên người để che cái mặt hổ và cái đầu lâu xương chéo xăm trên ngực, trên lưng. Đoạn, hắn lần theo bờ suối đi về lán. Vừa đi hắn vừa huýt sáo. Có một con chim đột nhiên cất tiếng hót líu lo trên cành cây như hoà theo. Hắn nghển cổ lên nhìn. Hắn sững sờ khi trông thấy trên cái chạc cây có một bụi phong lan với những chùm hoa đang chớm nở rủ xuống rất đẹp. Hắn che mắt quan sát, đúng là loài kiều tím rồi. Hắn liền bám vào gốc cây thoăn thoắt leo lên. Vừa gỡ được bụi phong lan định tụt xuống thì hắn nghe có tiếng chân người và tiếng húng hắng ho. Cúi xuống nhìn, hắn nhận ngay ra là thằng Bất. Nó đi đâu vào giờ này nhỉ! Chờ thằng Bất đi qua chỗ gốc cây, hắn tụt nhanh xuống đất. Giấu vội giò phong lan vào lùm cây bên lối đi hắn lập tức bám theo chân thằng Bất.
          Thằng Bất lùi lũi đi về phía bên kia bờ con suối. Trông nó có vẻ tiều tụy. Hắn chợt hiểu, nó đang đi về chỗ gốc cây sung già, nơi có lán trại của mấy đứa con gái bán hàng tạp phẩm và bán dâm. Trời đã sâm sẩm tối. Ở giữa rừng sâu khi mặt trời khuất núi, ánh nắng vừa tắt thì bóng tối thường ập đến rất nhanh. Thung lũng bãi vàng giữa chốn rừng già mà khi đêm đến cũng nên thơ ra phết. Các máy phát điện mi-ni bắt đầu khởi động. Ánh điện lung linh dọc bờ suối. Những khu lán của phu vàng không có điện chỉ có ánh sáng đốt bằng vỏ cây rừng có nhựa trông mờ ảo trên sườn núi như những đốm lửa của ma chơi. Hắn không dám lội ngay sang bên kia suối sợ thằng Bất nhận ra. Hắn phải đi vòng lên phía trên một đoạn mới vượt sang. Đến gần chỗ quán của đám con gái, hắn nghe thấy tiếng rúc rích ngay chỗ lùm cây ven bờ suối.
          Tiếng con gái:
          - Anh trai hôm nay chơi số mấy! Số một, số hai, hay là số ba?
          Tiếng thằng Bất:
          - Thế nghĩa là thế nào?
          - Là làm chuyện ấy bằng tay, bằng miệng hay bằng… bướm! Từ bây giờ bọn em gọi các cấp độ phục vụ theo số thế cho nó lịch sự, có văn hóa… he… he… he…
          Hắn suýt nữa thì bật lên tiếng cười sằng sặc. Mẹ kiếp cái đồ gái điếm bán chôn nuôi miệng mà cũng lịch sự, văn hóa gớm nhỉ. Hắn định lao ra túm cổ thằng Bất cho nó mấy cái bạt tai thì lại nghe thấy tiếng nó thì thào:
          - Cứ phải là loại số cao nhất!
          Tiếng con gái:
          - Liệu anh có còn tiền và vàng không?
          - Bao nhiêu?
          - Số một hai phân, số hai ba phân, số ba bốn phân!
          - Sao cao thế?
          - Giá cả tăng lên rồi mà…
          - Giá cả tăng nhưng vàng kiếm được ngày càng ít hơn, có hôm đãi mỏi rã cả cánh tay suốt ngày chả nổi một phân bọ đấy.
          - Vậy thì hôm nay thôi nhé! Mà anh vẫn còn ghi trong sổ nợ chưa thanh toán hơn bảy chỉ đấy!
          - Rồi sẽ thanh toán đầy đủ, sòng phẳng cho bọn em hết, còn bo thêm nữa! Ông Cụt đã đồng ý nhận anh làm bảo vệ rồi. Lúc đó thì tiền vàng sẽ không thiếu. Nhưng thôi hôm nay làm việc ở mức “số một” cũng được! Nhớ vẫn ghi sổ nợ nhé!
          Tiếng thì thào im hẳn, chỉ còn nghe tiếng lọc xọc, hổn hển.
          Hắn lặng lẽ lùi lại quay về. Về đến lán gặp thằng Lân và chú Cần đang ngồi đợi cơm, hắn bảo:
          - Đúng là thằng Bất hỏng hẳn rồi!
          - Anh đã gặp nó rồi à? - Thằng Lân hỏi.
          - Vừa gặp xong, trông nó gầy yếu xơ xác lắm mà vẫn mò mẫm tìm đến chỗ bọn gái điếm…
          Chú Cần và thằng Lân cùng thở dài vẻ chán nản, họ còn nghe nói là hình như nó đã dính cả vào ma tuý rồi. Hai người cũng đã nhiều lần gặp nó để khuyên bảo. Họ mong nó hãy tránh xa cái bọn gái điếm và ma tuý vừa mất tiền vừa mất sức. Họ khuyên nó cố giữ mình ở chốn đầy rẫy những điều bất trắc, đĩ điếm và bệnh tật này. Họ đã nói hết nhẽ. Nhưng thằng Bất không những không nghe mà có lần nó còn chửi bới lại hai người nữa. Hắn cũng cảm thấy bất lực. Hắn hiểu khi con người đã sa vào một sự đam mê gì thì thật khó mà dứt bỏ. Gái cũng hấp dẫn như vàng. Khi đã có vàng người ta thường nghĩ ngay đến gái. Vàng đã tôn vinh con người lên tận đỉnh, nhưng rồi vàng cũng sẽ đẩy con người xuống tận đáy như thế.
          Ba người ngồi ăn cơm trong ánh lửa bập bùng của mấy gốc củi chụm lại. Họ không có nến, không có đèn. Mà họ cũng chả cần. Mỗi người có một tô cơm trộn lẫn rau rừng. Hôm nay họ có thêm vài miếng thịt mỡ lèo bèo. Đang ăn thì có tiếng kêu khóc nhốn nháo ở dãy lán bên cạnh. Hắn đặt tô cơm xuống đất đứng dậy nghe ngóng. Có nhiều tiếng gào khóc thảm thiết vọng đến:
          - Sập… hầm… vàng… Khe… Giát… rồi… ối… giời… ơi… là… giời…
          - Đi giúp họ cứ­u người ngay!
          Thằng Lân quát và lao xuống dốc. Hắn và chú Cần vội bỏ tô cơm đang ăn dở vớ lấy xẻng cuốc lao theo thằng Lân. Các khu lán trại nhốn nháo. Đèn đuốc sáng rực. Đám phu vàng rầm rập chạy về hướng Khe Giát. Mấy ngày trước trời mưa to nên đất đá trên cao bất ngờ trụt xuống lấp kín một hầm khai thác vàng dưới chân núi. Mấy phu vàng tham việc chưa kịp chui ra thì bị bít kín cửa hầm. May có một người ở phía ngoài thoát chết chạy về báo tin.
          Đám phu vàng ra sức đào bới tìm cửa hầm. Nhưng lượng đất đá sạt lở xuống khá lớn khiến họ khó xác định chính xác cửa hầm. Đào bới gần như suốt đêm đến gần sáng họ mới tìm thấy hai người bị vùi lấp. Đám phu vàng đưa hai thi thể xuống suối tắm rửa rồi bó buộc cho họ.
          Đám ma của phu vàng giữa rừng sâu không khăn tang, không kèn trống, cũng không có điếu văn cũng chẳng hương nhang, bát cơm quả trứng, chỉ có mấy bó hoa rừng đặt lên nấm đất đắp vội. Cuộc đời người phu vàng là thế, phải chấp nhận như thế. Hắn chợt thấy ngậm ngùi, cuộc sống của phu vàng thật là mỏng manh, nguy hiểm. Hắn nhớ hôm trước suýt nữa không có thằng Lân thì hắn cũng bỏ mạng vì sập hầm.
          Đó là ngày còn đang đãi vàng tự do trên sông. Hắn chui vào một cái hầm đám phu vàng moi sát bờ sông xúc đất cát đem ra để đãi. Trong những cái hầm ếch như thế này lượng vàng sa khoáng thường nhiều hơn là cát ngoài bãi sông. Đang lúi húi trong cái hầm ếch sâu hoắm ở chỗ bờ sông bên lở dựng đứng thì thằng Lân trông thấy vội thò cổ vào gọi:
          - Ra ngay đi anh! Moi cát kiểu này rất nguy hiểm lắm!
          - Không việc gì đâu! Mày đừng sợ, mọi người vẫn làm như thế cả mà!
          - Nhưng cứ moi sâu vào bờ thành một cái hầm ếch như thế này, bờ sông mà bất ngờ sụp xuống nguy hiểm lắm!
          - Mày yên tâm! Khi nào sắp sập thì nó phải kêu răng rắc chứ, lúc đó tao chạy ra vẫn kịp!
          Nhưng đất sập thì làm quái gì có chuyện kêu "răng rắc" như cây sắp đổ chứ! Giữa lúc hắn đang lúi húi đào moi đất cát dồn vào cái bao tải nên không để ý những mẩu đất vụn từ trên nóc hầm đột nhiên lả tả rơi xuống. Thằng Lân thấy thế hét to:
          - Đất sập đấy... chạy ra ngay!
          Vừa gào lên lạc cả giọng với vẻ hoảng hốt, thằng Lân vừa lao vào đẩy hắn ra khỏi cái hầm ếch. Hắn bỏ bao đất toài người ra trước. Một tảng đất to trụt đổ ụp xuống. Thằng Lân đang lồm cồm bò phía sau bị đất đè chẹn lấp ngang người. Nó ngã sấp mặt úp xuống nước. Nó cố vùng vẫy nhưng không thể thoát ra khỏi đám đất cát lổn nhổn. Hắn vội quay lại  cửa hầm cố nâng đầu thằng Lân lên khỏi mặt nước cho khỏi bị ngạt thở. Đám phu vàng thấy thế lao đến hối hả moi đất để lôi nó ra khỏi nơi nguy hiểm. Khi cả bọn chạy được ra xa thì một đoạn bờ sông đổ ầm xuống. Thật hú vía. Sau bận ấy mỗi khi chui vào hầm moi đất đá, đào quặng vàng nhất nhất hắn đều nghe theo lời chỉ dẫn của thằng Lân.

           (hết phần 15                                                            Hà Nội, tháng 2-2011

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Truyện dài CHUYỆN ĐỜI HẮN (phần 14)

     
       Ảnh: Lán của phu vàng tại bãi vàng Sa Phìn.
     
Chuyện đời hắn
Truyện của Trọng Bảo

          Cuộc sống giữa bãi vàng chốn núi rừng với hắn rồi cũng quen dần.
          “Bè lũ bốn tên” cũng đã kiếm được chút ít sau một thời gian đãi vàng tự do trên sông. Bây giờ thì cả bốn thằng đều đã được tuyển dụng làm “phu vàng” tại các hầm vàng khác nhau của bọn chủ bưởng. Thu nhập có khá hơn nhưng lao động cũng vất vả cực nhọc hơn. Hắn và thằng Lân làm phu ở mỏ vàng cạnh bờ sông. Chú Cần và thằng Bất làm ở một hầm vàng tít trong rừng sâu. Họ chỉ gặp nhau vào buổi tối khi đã mệt mỏi bơ phờ tìm lối lần về lán. Nhiều bữa chẳng kịp trò chuyện hỏi han nhau cả bốn đã lăn ra ngủ. Cũng có hôm bọn chúng không về mà ở lại mỏ giúp chủ mỏ canh gác cửa hầm và bảo vệ máy móc làm vàng.
          Một hôm hắn và thằng Lân nghỉ làm sớm về lán đang hì hụi nấu cơm thì chú Cần chạy về hớt hải bảo:
          - Thằng Bất hỏng thật rồi chúng mày ạ!
          - Nó bị làm sao! Bị sập hầm à?
          Thằng Lân buông nắm rau rừng đứng phắt dậy vẻ mặt nhớn nhác. Chú Cần lắc đầu:
          - Không... mà hỏng là... là... vì nó đã dính vào gái gủng mất rồi!
          Hắn phì cười bảo:
          - Mặc xác nó! Nó lớn rồi, năm nay cũng đã hai mươi, hai mốt tuổi rồi còn gì, cũng phải để cho nó biết tý chút “mùi đời” ra làm sao chứ! Hi hi...
          Hắn nói và chợt nghĩ đến chuyện của mình. Khi chỉ mới tròn mười bảy tuổi mà hắn đã được nếm hương vị ngọt ngào đàn bà rồi. Chú Cần nghe hắn nói vậy liền xua xua tay:
          - Nhưng nó mà dính vào chuyện gái gủng ở đây thì làm ra được đồng nào dâng nộp cho gái đồng ấy có khi còn dính bệnh tật thân tàn ma dại không về được quê đấy chứ! Mọi người phải nhanh chóng khuyên ngăn nó ngay đi. Chứ nó đi suốt đêm sáng ra mới thấy vật vờ mò về, lúc đi làm không cầm nổi cái xẻng thế này tôi thấy lo lắm!
          - Hay là nó vẫn ngủ lại trông coi máy móc cho chủ mỏ?
          - Coi gì mà coi! Nó đi xem phim con heo rồi chơi gái đấy!
          - Thôi để tao đi tìm tẩn cho nó một trận để nó sáng mắt ra...
          Hắn lại nhấm nhẳng lên tiếng. Thằng Lân vội ngăn:
          - Anh đừng đánh nó! Để em gặp khuyên bảo nó xem sao.
          Chú Cần lắc đầu:
          - Chắc là nó không nghe đâu! Tao nói mãi rồi mà nó cứ như thằng câm điếc. Nó làm vàng không biết kiếm được bao nhiêu mà thấy đến lán của con bé ở chỗ gốc sung đều đều. Tao còn nghe có đứa nói là nó đang tính bỏ nghề phu vàng xin làm tay chân bảo vệ cho “Ông Cụt” đấy!
          - Ông Cụt... Ông Cụt là thằng quái nào thế? - Hắn hỏi.
          - Đó là một ông trùm cai quản bảo kê tất cả các hầm vàng trong khu vực rừng núi này đấy! Chỉ nghe đến tên nó thôi là dân “phu vàng” đã khiếp đảm. Không riêng gì dân phu mà cả bọn chủ bưởng, cai thầu, bọn “sĩ quan”, bọn “lính gác” ở các mỏ đều phải dè chừng, quy phục và ngoan ngoãn cống nạp cho nó. Ai chống lại chỉ có nước chết hoặc bán xới khỏi chỗ này ngay. Nghe nói khi nó mới đến có ông chủ hầm vàng không chịu nộp thuế bị nó cho tay chân lôi xuóng hầm rồi đánh sập cửa chết mất xác đấy…
          Thằng Lân giải thích. Hắn ngạc nhiên :
          - Thằng cụt chết tiệt này ở đâu mò đến thế?
          - Không rõ nó từ đâu đến, chỉ nghe nói nó là một tên khát máu. Nó có một bọn chân tay đông đảo, toàn là đám côn đồ, tội phạm, trốn tù, chuyên đâm chém, giết người không ghê tay. Chúng sẵn sàng đánh đập, phá phách các mỏ vàng, hầm vàng nếu một chủ hầm nào không chịu cống nạp cho bọn chúng.
          - Nó ghê gớm thế cơ à?
          - Nó hoành hành làm mưa làm gió ở khu vực Lao Cai, mới vươn sang đến vùng này! Nghe đồn nó từng nổi tiếng tung hoành trên giang hồ, có nhiều chiến tích khiến bọn đàn em nể phục. Có lần một mình đấu với bảy thằng côn đồ khác, đánh cho bọn kia tơi tả. Tuy vậy do bị phục kích bất ngờ thân cô, thế cô nó bị dính một nhát kiếm của bọn kia bay mất một mảng đầu tóc, cụt một tai nhưng vẫn triệt hạ được cả bảy thằng kia đấy! Đám dân giang hồ gọi nó là “Ông Cụt” vì thế. Bọn chúng suy tôn nó là một người “bất tử” trong đám đầu gấu vùng biên chuyên cướp bóc ở các bãi vàng hoặc bảo kê đường dây buôn lậu hàng quốc cấm, kể cả vận chuyển thuốc phiện qua biên giới. Các bọn khác chỉ cần nghe đến cái tên “Ông Cụt” là đã sợ vãi đái cả ra quần rồi.  
          - Thế hả! Vậy thì nhất định tao phải gặp bằng được cái thằng “Ông Cụt” này một lần xem nó ra sao!
          Chú Cần vội can ngăn :
          - Anh phải hết sức cẩn thận đấy! Giây vào loại người này là không hay ho gì đâu anh ạ.
          Hắn hừ hữ trong cổ họng chẳng rõ ý tứ ra sao. Chú Cần lại hỏi :
          - Vậy còn chuyện của thằng Bất anh em ta tính thế nào ! Nó mà có bị làm sao thì chắc mẹ nó ở nhà không sống được. Hôm nó theo chúng mình đi làm ăn xa, mẹ nó cứ sụt sịt dặn nhớ là phải giúp đỡ, kèm cặp, bảo ban nó…
          Thằng Lân nhíu mày suy nghĩ. Đoạn nó nói, giọng có vẻ buồn bã và lo lắng:
          - Thôi được! Ăn cơm xong tôi sẽ đi tìm nó để nói chuyện. Hy vọng là nó chưa đến nỗi quá sa đà, đam mê dấn quá sâu vào chuyện gái gủng hao tiền, tốn sức này!
          Hắn chợt thấy bực bội trong lòng khi nhớ lại chuyện hôm làm lán thằng Bất còn rất sợ sệt khi nói đến chuyện chơi gái. Thế mà bây giờ nó lại máu mê đến thế. Thì ra ở vương quốc của vàng này mọi chuyện đều có thể xảy ra và sự thay đổi thật không thể lường trước. Nhưng rồi chuyện chơi gái của thằng Bất thoáng qua trong hắn. Hắn chỉ nghĩ đến việc phải đi tìm gặp cái thằng “Ông Cụt” vớ vẩn nào đó xem mặt mũi, đầu cua tai nheo nó ra sao mà khiến cho đám dân “phu vàng” khiếp đảm đến thế.

*
          Đại bản doanh của đầu trùm thống lĩnh bãi vàng có biệt danh là “Ông Cụt” nằm trên một quả đồi ngay cạnh bờ suối, cách các hầm khai thác vàng không xa. Đó là một căn nhà sàn làm bằng gỗ khá đẹp. Xung quanh ngôi nhà lúc nào cũng có các “sĩ quan” cùng bọn “lính gác” tuần tra bảo vệ. Trong căn nhà sàn ấy luôn có các cô gái phục vụ, hầu hạ “Ông Cụt”. Bọn gái làm tiền muốn được hành nghề hoạt động ở khu vực bãi vàng này dứt khoát phải đến trình diện và phục vụ miễn phí cho “Ông Cụt” và đám tay chân. Đám gái điếm này còn phải nộp khoản “thuế thân” - theo cách gọi của bọn chúng, tức là nộp một phần thu nhập từ việc “bán thân” cho cánh phu vàng.
          Chiều nay, Ông Cụt ở nhà. Ông đang nửa ngồi, nửa nằm giữa hai nữ nhân viên phục vụ xinh đẹp ăn mặc hở hang. Với những bộ đồ mỏng tang như cánh chuồn chuồn, họ gần như khỏa thân. Một cô bé ngồi trong lòng ông. Bàn tay đầy sẹo do đánh nhau, đâm chém của Ông Cụt đang vuốt ve bầu vú nhòn nhọn như một búp măng mới nhú của con bé có lẽ chỉ bằng tuổi con mình. Cô gái lớn tuổi hơn thì đấm bóp vai cho ông. Cặp vú nở nang của cô này phè ra làm bệ cho ông tựa đầu. Hai mắt Ông Cụt lim dim. Ông đang tận hưởng lộc trời hay đang suy nghĩ sự đời. Có lẽ là cả hai. Ông ta đang nhớ lại chặng đường đời mà mình đã đi qua để có sự giàu có, sự hưởng thụ sung sướng đến ngập mặt như hôm nay. Ông đã phải chiến đấu với bao nhiêu băng đảng khác giành giật các mỏ vàng trong khu vực, để có thể “thu thuế” của bọn phu vàng, của bọn chủ hầm và của cả đám con gái bán thân như hai cô bé này. Cuộc sống giúp ông rút ra một điều căn cốt là: “Lý tưởng chẳng là cái cóc khô gì nếu lý tưởng ấy không làm ra vàng”. Có vàng là có tất cả. Ông nhớ lại ngày còn đi học phổ thông răsc phấn đấu theo lý tưởng của thanh niên thời đại mãi mà vẫn không được kết nạp vào đoàn vì học dốt, hạnh kiểm trung bình. Ngày ấy những cái gì mà cứ trung bình là vứt đi. Học hết cấp ba ông về làng làm ruộng. Ông đã phải cố gắng phấn đấu lắm mới được vào đoàn. Trong khi hầu như tất cả thanh niên trong làng, ngoài xã đều hăng hái ghi tên xung phong đi bộ đội vào Nam chiến đấu, có người còn viết đơn bằng máu thì ông được ông chú là cán bộ trên tỉnh xin cho vào học tại một trường trung cấp. Bây giờ mỗi khi nghĩ lại chuyện cũ ông lại nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất dùng chân di nhoe nhoét. Ông tự thấy xấu hổ cho mình khi nghĩ đến chuyện từng phải ra sức đi cắt thật nhiều lá cây về làm phân xanh cho hợp tác xã bón ruộng để lập thành tích viết vào đơn xin ra nhập đoàn thanh niên Lao động. Rồi ông thức cả đêm để học bằng thuộc điều lệ đoàn. Mỗi khi nghĩ đến cảnh giơ tay xin thề suốt đời phấn đấu vì lý tưởng của đoàn ông lại tự cười mình sao hồi ấy ấu trĩ, ngu si đến thế! Cái lý tưởng ấy mà suốt đời đi theo thì bây giờ ông cũng chỉ là một tên dở hơi nghèo kiết xác, làm gì có vàng và có gái đẹp thế này. Ông chợt nhớ đến con mẹ bí thư chi đoàn ngày ấy, người thì xấu mà lúc nào cũng ra vẻ ta đây. Hôm nào sinh hoạt cũng cao giọng ra rả nói về lý tưởng của thanh niên thời đại, cũng phê phán chủ nghĩa trung bình, cũng kêu gọi ra sức thi đua, "thanh niên ba sẵn sàng", "phụ nữ ba đảm đang", hăng hái lên đường nhập ngũ, giết giặc lập công, “cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù”. Ông vẫn nhớ như in cái lần có một anh sàm sỡ “lỡ tay” chạm vào cái ngực lép kẹp của con mẹ này bị mụ ta đưa ra trước chi đoàn kiểm điểm lên kiểm điểm xuống vì đã có hành vi đồi trụy, thật khốn khổ, khốn nạn. Mẹ kiếp! Cái đồ gái già như thế có mời ông cũng chả thèm. Bây giờ thì ông thiếu gì con gái đẹp như tiên. Như con bé đang ngồi trong lòng ông đây là gái trinh hẳn hoi nhé, vú nó còn rắn tưng. Tối nay ông sẽ phá trinh nó. Đã bao nhiêu đứa con gái như thế này đã qua tay ông rồi…
          Đang mơ màng nhớ về chuyện của một thời trai trẻ thì nghe có tiếng hô hoán ồn ào dưới chân đồi, Ông Cụt rời tay khỏi ngực cô gái quát hỏi:
          - Có chuyện gì thế?
          Một thằng thò cổ vào nhà nói :
          - Thưa ông! Có một thằng lảng vảng rình mò bị phát hiện nên tháo chạy. Mấy anh em đang đuổi theo nó ạ!
          - Cẩn thận đấy! Không khéo là bọn công an cải trang tập kích vào bãi  như lần trước thì toi cả lũ!
          - Không phải công an đâu ạ! Thằng này có vẻ là dân phu vàng…
          - Phu vàng mà dám lên tận đây hả! Xỉa luôn cho nó một nhát hiểu không!
          - Vâng ạ!
          Tên tay chân đáp và lui ra. Ông Cụt đứng dậy. Ông chỉ cô gái ông vừa ôm ấp lúc nãy bảo :
          - Con này ở lại còn con kia về lán, mai lại lên !
          - Vâng ạ!
          Cô gái nhiều tuổi hơn cài khuy áo bước ra ngoài. Cô bé phải ở lại mặt mũi tái nhợt. Khi đến bãi vàng này nó đã nghe kể về Ông Cụt với những thú vui chơi gái theo kiểu quái đản khủng khiếp nhất. Ông ta là một kẻ bạo dâm.
          Ông Cụt để cô gái ở lại rồi bước ra ngoài. Ông vốn là một người luôn cảnh giác. Thực tế đã dạy cho ông là sự cảnh giác không bao giờ thừa. Việc có một thằng phu vàng lảng vảng quanh đại bản doanh của ông khiến ông thấy khó hiểu. Ông muốn biết nó là thằng nào mà bạo gan thế.
          Nhưng ông ta không biết rằng cái tên phu vàng đã cả gan ấy chính là hắn. Hắn chưa kịp tiếp cận ngôi nhà sàn của Ông Cụt thì bị bọn tay chân phát hiện truy đuổi ráo riết. Hắn đã phải chạy thục mạng từ trên đồi xuống thung lũng nơi có những bụi cây rậm rạp để lẩn trốn…

           (hết phần 14                                               Hà Nội, tháng 2-2011

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

Truyện ngắn CHUYỆN ĐỜI HẮN (phần 13)

   
     Ảnh: Đãi vàng trên sông.
    
Chuyện đời hắn
Truyện của Trọng Bảo

          Sáng hôm sau, thằng Lân đưa cho mỗi người một cái máng gỗ, một cái cào để cào có muôi rộng cỡ bàn tay để cào múc cát dưới lòng sông và một cái lọ pênêxlin buộc một vòng dây tương tự như sợi dây chuyền. Đó là những thứ hôm qua nó và chú Cần đi tìm mua khi hắn và thằng Bất ở lại làm lán. Hắn ngạc nhiên cầm cái lọ thủy tinh nhỏ xíu giơ lên hỏi:
          - Cái này là dùng để làm gì vậy?
          - Hì… đây là cái lọ để đựng vàng sa khoáng đãi được chứ còn để làm gì nữa!
          - Đựng vàng vào cái lọ bé tý này á! Thế thì được mấy nả?
          - Chỉ cần mỗi ngày mỗi người được đầy một lọ thì chả mấy chốc bọn ta đã trở thành giàu sụ đấy anh ạ!
          - Tao tưởng mỗi ngày phải đãi được một vốc to vàng chứ nếu chỉ đựng đầy cái lọ con con này thì ăn thua mẹ gì!
          - Vàng mà anh cứ làm như là cát ấy! - Thằng Lân cười hì hì rồi dặn: - Mọi người nhớ là đeo vòng dây này vào cổ, nhét cái lọ vào trong ngực áo. Khi đãi được cám vàng, nhặt được các vảy vàng, các hạt vàng sa khoáng thì bỏ luôn vào lọ, nút thật chặt rồi giấu ngay vào trong áo, đừng để ai nhìn thấy! Hiểu không?
          Hắn chưa biết đào đãi vàng là thế nào nên cảm thấy rất háo hức. Hắn hình dung sau mỗi ngày sẽ kiếm được đầy một lọ pênêxilin vàng. Ồ! Thằng Lân nói đúng, chỉ cần đầy cái lọ này thì cũng phải đến hai chỉ chứ chẳng phải là ít ỏi đâu. Mẹ hắn lúc còn sống cũng chỉ tích cóp được hai chỉ vàng để phòng thân. Khi bà chết thì hắn còn đang ở trong tù. Nhờ có hai chỉ vàng ấy mà đám ma của mẹ hắn đỡ phần lạnh lẽo khói nhang.
          Cả bọn ra đến bãi sông thì đã thấy đông đặc người. Giữa chốn rừng già heo hút mà sao lại có lắm người mò đến thế! Sức hút của vàng quả là mạnh hơn nam châm rất nhiều. Nam châm hút sắt, còn vàng hút người.
          Thằng Lân bày cho ba người biết cách thức đãi vàng. Dạo trước, khi chuyển từ biên giới Tây Nam ra biên giới phía Bắc đánh nhau với bọn Tàu hồi đầu năm 1979, đóng quân ở một vùng rừng núi nó đã từng đi xem dân đào đãi vàng. Thằng Lân dùng xẻng ấn sâu xuống đáy sông xúc cát đổ vào máng gỗ rồi lắc gạn cho đất cát trôi đi. Lắc đi, lắc lại một lúc trong nước cho đến khi đất cát trong cái máng gỗ trôi đi hết nó mới giơ cái máng lên nhìn. Nó chỉ cho hắn và hai thằng xem rồi nói:
          - Có một ít vàng trong máng đây này!
          Hắn ngạc nhiên. Nhìn cái máng trên tay thằng Lân sạch bong, thấy quái cái gì đâu mà nó bảo có vàng. Thằng Lân hơi nghiêng cái máng gỗ về hướng mặt trời. Có loáng thoáng những đốm sáng phản quang li ti ánh vàng lấp lánh trong máng. Đó là những phân tử vàng nhỏ bé. Thằng Lân khéo léo dùng đầu ngón tay miết vào chỗ những hạt li ti lấp lánh gạn lấy những hạt vàng cho vào lọ. Hắn trố mắt. Vàng mà thế a! Đãi vàng như thế này thì biết đến đời mục thất nào mới có được một chỉ. Hắn liền nhảy ùm xuống sông. Dìm người xuống dòng nước hắn dùng hai tay quờ quạng dưới lòng sông vớ lấy những cục đá, những hòn sỏi to giơ lên xem xét. Đoạn hắn chà sát, đập mạnh chúng vào nhau để xem có cục nào là vàng không. Nhưng chỉ thấy toàn đá là đá. Hắn liền vứt đi rồi lại mò tiếp.
          Thằng Bất thấy thế hỏi:
          - Anh đang làm cái gì thế?
          - Tao xem có vớ được cục vàng nào không chứ đãi nhặt từng hạt nhỏ hơn cả hạt bụi thế này thì biết bao giờ mới được vài phân!
          Thằng Lân phì cười bảo:
          - Anh đừng mò vàng như thế mà mất công! Hãy kiên trì mà đãi cát đi biết đâu vận may cũng sẽ đến…
          Hắn nghe lời thằng Lân cào xúc cát dưới đáy sông đổ vào cái máng gỗ.
          Vừa đãi cát tìm vàng hắn vừa nghe đám “phu vàng” trên sông nói về chuyện đào đãi vàng về những vận may bất ngờ của người làm vàng. Tại bãi vàng này có các hầm đào dọc theo hai bên bờ con sông nhỏ và trên sườn núi. Những cái hầm tựa như những cái hang chuột chui sâu vào lòng đất đi theo các vỉa vàng sa khoáng. Những hầm vàng sâu hun hút, tối tăm và nguy hiểm vì có thể sập bất cứ lúc nào. Từ trong những đường hầm ấy đất đá được moi chuyển ra ngoài để xử lý. Trước hết, những mảnh quặng đá có chứa vàng được cho vào các máy nghiền nhỏ như cám. Đất cát sau đó được đưa qua hệ thống máng sàng lọc loại bỏ đất cát, vàng có trọng lượng nặng hơn sẽ ở lại. Vàng sa khoáng được tách ra nhờ có hệ thống máng thủy ngân. Từ  bột vàng sa khoáng người ta sẽ tiến hành phân kim tiếp tục loại bỏ các tạp chất rồi cô đúc thành những thỏi vàng ba, bốn số chín thực sự. Phu vàng làm việc ở các mỏ thường có thu nhập cao và ổn định hơn hẳn bọn đi đào đãi tự do trên sông suối. Lượng vàng thu được trong đất đá lấy từ lòng đất lên cao gấp hàng trăm lần vàng lẫn trong cát sỏi ngoài sông suối cho nên họ được trả công rất cao. Nhưng làm việc dưới hầm khai thác quặng vàng là đánh đu với cái chết. Bởi vì hầm đào sâu vào lòng đất mà chẳng có cây chống gì, có thể sập xuống bất cứ lúc nào. Trong hầm sâu tối tăm còn thiếu cả không khí để thở nữa. Chỉ mới tuần trước thôi ở khu khai thác này đã có hai “phu vàng” do lở đất sập hầm bị vùi lấp. Hiện mới đào bới tìm thấy một người còn một chưa tìm thấy xác. Có lẽ anh ta sẽ vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất sâu. Rồi giữa chốn rừng sâu này còn bao nhiêu là những chuyện rủi ro, bệnh tật, tai nạn luôn luôn rình rập bọn người đang dấn thân đi tìm kiếm vận may để mong có sự đổi đời như hắn.
           Nhìn kỹ trong cái máng gỗ của mình sau mấy lần đãi lọc loại bỏ đất cát, hắn cũng thấy có những hạt vàng li ti bé nhỏ vô cùng bám vào thớ gỗ. Phải rất khó khăn và rất kiên trì hắn mới gạn, nhặt được những hạt cám vàng sa khoáng cho vào cái lọ thủy tinh nhỏ đeo trên cổ. Thằng Bất đang bì bõm bên cạnh chợt khẽ reo lên vui mừng. Hắn vội ghé mắt sang nhìn. Trong cái máng của nó có một vài hạt vàng to gần bằng hạt vừng. Có lẽ nó là thằng may mắn nhất trong “bè lũ bốn tên” ngày đầu tiên đi đãi vàng.
          Bãi sông cạn mỗi lúc một đông. Đám người đãi vàng tự do ngụp lặn sùng sục trong dòng nước, sàng đãi ồn ào, quát tháo gọi nhau ầm ĩ. Ai cũng cầu mong sẽ gặp một vận may bất ngờ vớ được một cục vàng sa khoáng to bằng củ khoai như tin đồn đại. Nhưng rồi thì họ vẫn cặm cụi kiên nhẫn kiếm tìm nhặt từng hạt vàng, vảy vàng bé xíu. Nước dòng sông ngầu đục. Mùi hôi của hóa chất do dây truyền sang lọc bằng máy bốc lên khiến nhiều người hắt hơi. Hắn thấy da thịt ngứa ngáy, bức bối rất khó chịu.
          Chợt có tiếng mấy người bên cạnh hắn khẽ bảo nhau:
          - Bọn “thu thuế” đến đấy!
          - Mẹ cha chúng nó, đã mót được tý cám nào đâu mà đòi thu!
          Hắn ngước nhìn lên phía bờ sông. Mấy thằng đầu tóc bù xù, tay cầm gậy, tay xách mã tấu đang nghêng ngang đi xuống bãi sông. Đó chính là bọn “lính gác” và bọn “sĩ quan” đi đôn đốc “thuế”. Đến chỗ các toán người đang cặm cụi đãi vàng bọn chúng quát tháo, nhắc nhở việc nộp thuế bảo kê, bảo vệ. Thằng Lân bảo hắn:
          - Cứ mặc kệ bọn chúng, Cánh ta vừa mới đến chúng nó chưa đòi “thu thuế” ngay đâu!
          Hắn bực:
          - Có mà thu cái con… củ cặc tao ấy!
          - Đừng gây gổ với bọn chúng anh ạ!
          Hắn im lặng không nói thêm nữa. Hắn thấy vui khi vớ được một hạt vàng to bằng hạt kê. Hắn cẩn thận bỏ hạt vàng vào cái lọ thuỷ tinh.
          Chợt có tiếng kêu khóc nhốn nháo phía trên bãi đãi vàng. Mọi người đứng cả dậy nghển cổ lên nhìn. Có ai đó nói:
          - Bọn chúng đánh cảnh cáo cái thằng còn nợ “thuế” và tiền thuốc đấy!
          - Kệ chúng nó! Cứ tiếp tục làm việc đi!
          Mọi người bảo nhau. Phần lớn là nín nhịn, câm lặng, không ai muốn giây vào lũ côn đồ, lưu manh. Ai cũng muốn kiếm được thật nhiều vàng cám để dù có bị ăn chặn, bị “thu thuế” thì vẫn còn dư dả chút ít đem về nhà.
          Sau một hồi đe nẹt, đấm đá, bọn “thu thuế” bỏ đi. Bãi sông lại râm ran tiếng cười nói. Một chốc lại có tiếng người kêu lên thảng thốt:
          - Bọn “thu nợ” đến rồi!
          - Lại là bọn nào nữa thế?
          Hắn hỏi mấy người xung quanh. Không ai trả lời hắn. Mọi người còn đang mải làm. Tuy thế hắn thấy có mấy anh chàng và cả một ông đầu tóc đã bạc vội vàng vứt cả máng đãi vàng hớt hải chạy vọt về phía dưới hạ lưu. Họ chui lủi ngay vào nơi có những bụi cây rậm rạp nhanh như những con chó bị săn đưổi. Hắn ngạc nhiên không hiểu tại làm sao họ lại sợ hãi bọn này đến thế! Hắn đứng hẳn dậy để nhìn toán người đang đi đến. Hắn nhận ngay ra cô gái điếm chiều hôm qua đã đến chỗ bọn hắn làm lán. Vẫn bộ ngực căng phồng chỉ muốn trồi ra khỏi cái cổ áo khoét rộng. Đi cạnh cô gái điếm là hai thằng đầu gấu với vẻ mặt dữ tợn tay dao tay côn lăm lăm. Hắn chợt hiểu thì ra cô gái điếm này đang đi chỉ điểm những kẻ “mua dâm” ghi sổ không chịu trả tiền vàng đúng kỳ hạn cho bọn đầu gấu được thuê đòi nợ giùm xử lý.
          Đám “thu nợ” lùng sục làm huyên náo cả bãi vàng.
          Hai thằng đầu gấu lôi một thanh niên từ dưới sông lên. Chắc anh này “chơi chịu” nhiều quá nhưng không chịu thanh toán đầy đủ đúng hạn nên bị bọn chúng tẩn cho một trận lên bờ xuống ruộng, máu me toé ra đỏ nhòe đầy mặt mũi. Bọn chúng lột ngay cái áo còn mới anh ta đang mặc trên người, thu luôn cả bộ đồ dùng đào đãi vàng đem đi. Một bác già phải vội vàng rút tiền ra trả ngay cho cô gái để tránh trận đòn của bọn đòi nợ. Một người đàn bà gào khóc lăn lóc trên bãi cát khi biết ông chồng thiếu nợ đến tiền triệu trong sổ nợ của cô gái bán hoa…
          Tiếng kêu khóc. Màu máu đỏ. Màu vàng non lấp lánh. Đó là cảm nhận của hắn trong ngày đầu tiên ở bãi vàng.
          Và, cũng ngay ngày đầu tiên đến nơi vương quốc của vàng ấy giúp hắn rút ra được một điều là để có được vàng thật vô cùng khó khăn, nguy hiểm, là nước mắt và máu. Vàng là một thứ luôn luôn đồng hành cùng với máu và nước mắt...
           (hết phần 13)                                                             Hà Nội, tháng 2-2011

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Truyện dài CHUYỆN ĐỜI HẮN (phần 12)

         
      Chuyện đời hắn
  Truyện của Trọng Bảo 


       Đi bộ hơn một ngày đường mệt bở hơi tai, mỏi rã rời cả chân cẳng bọn hắn mới đến được một điểm đào đãi vàng tận trong rừng sâu. Trước khi vào bãi, cả bọn ngồi nghỉ ở bên bờ con suối đục ngầu đỏ vì hoạt động đào đãi, sàng lọc vàng ở phía thượng nguồn. Những con suối thế này chảy ra sông làm dòng nước cũng đục ngầu như máu. Thằng Lân vừa gỡ một con vắt bám trên bắp chân vừa căn dặn cả bọn. Nó có vẻ khá thông thạo mọi chuyện về đào đãi vàng.
         - Những bãi khai thác vàng vùng này đều do bọn chủ bưởng cai quản. Chúng gọi khu bãi vàng do mình bảo kê quản lý là “doanh trại”. Muốn đào đãi vàng ở đây đều phải tuân thủ quy định của các “chỉ huy” từng “doanh trại”. Phải được bọn này cho phép thì dân “phu vàng” mới có thể đến làm thuê cho các chủ hầm vàng hoặc đãi tự do, mót vảy vàng, cám vàng sa khoáng ở ngoài sông suối.
          - Thế bọn mình phải xin phép chúng nó hả?
          Hắn bực bội hỏi. Thằng Lân gật đầu:
          - Bây giờ chúng mình phải đi tìm bọn “lính gác”, chúng là những thằng tay chân của tên “chỉ huy”. Bọn “lính gác” sẽ dẫn đi gặp các “sĩ quan”, và những thằng cai thầu hầm vàng. Bọn “sĩ quan” và lũ cai thầu sẽ quyết định sẽ tuyển chọn hoặc không chọn thêm nhân công làm vàng.
          - Mẹ kiếp! Thế nếu chúng nó không nhận thì cánh ta mất toi công trèo đèo lội suối mò đến tận cái xứ khỉ ho cò gáy này à?
          - Anh đừng có lo! Dân làm phu vàng ở đây thiếu lắm, chỉ lo thiếu người chứ không lo thiếu việc. Nếu không được bọn chủ các hầm vàng thu nhận thì chúng ta hãy tạm đãi vàng tự do ngoài sông suối vậy.
          - Thế thì cứ đi đãi vàng tự do cho sướng, đếch phải phụ thuộc vào thằng nào!
          - Cũng không hẳn thế! Đào đãi tự do phải tự mua sắm lấy dụng cụ lao động, thu nhập rất thấp và cũng vẫn phải “nộp thuế” đầy đủ mới được làm vàng ở đây!
          - Ở giữa rừng sâu núi thẳm thế này còn phải nộp thuế cho ai?
          - Thì cho bọn “chỉ huy”, bọn bảo kê bãi vàng chứ còn ai nữa!
          - Tại sao lại phải nộp cho bọn chúng nó! Mỏ vàng sa khoáng là của tự nhiên, nhà nước không quản lý được thì thôi, ai đãi được thì lấy chứ của riêng bố con nhà chúng nó đâu mà chúng đòi “thu thuế” hả?
          - Chúng nó xưng hùng, xưng bá ở bãi vàng này, tự cho mình là chủ, có quyền cai quản, cho ai khai thác mới được khai thác, không nộp chúng nó không cho đào đãi, lôi thôi chúng nó xua đuổi, đánh chém, trấn cướp sạch hết tiền công làm được…
          - Mẹ kiếp cái bọn ăn chặn này…
          Hắn bắt đầu thấy nóng mặt. Thằng Lân bảo:
          - Đành phải thế thôi anh ạ! Bọn chủ bưởng, bọn “chỉ huy” bãi vàng này toàn là quân đầu trộm đuôi cướp, lưu manh, bọn trốn tù, tiền án, tiền sự đầy người nên anh em chúng ta phải hết sức cẩn thận, nhẫn nhịn, nhất định càng không được có ý định chống đối lại chúng nó sẽ không thể làm ăn gì được mà còn rất nguy hiểm đến tính mạng…
           Càng nghe thằng Lân nói, hắn càng thấy vô cùng ấm ức, tứ­c anh ách trong bụng. Nhưng thôi cố nén nhịn xem sao đã! Hắn nhủ thầm.
           Chặn bọn hắn lại ở cửa rừng là hai thằng trông đúng là những con nghiện có thâm niên. Đây chính là những tên “lính gác” bãi, là tay chân của bọn “chỉ huy” bảo kê bãi vàng này. Thằng Lân rút từ trong túi ra hai bao thuốc lá ba số đưa cho bọn chúng. Thì ra nó đã chuẩn bị từ bao giờ rồi. Hai thằng “lính gác” mắt sáng lên. Chúng vồ ngay lấy hai bao thuốc. Sau khi châm lửa hút điếu thuốc cho đã chúng mới bảo:
           - Chưa có hầm nào cần tuyển phu đâu! Bọn chúng mày hẵng cứ tạm thời­ đi đào đãi vàng tự do đã. Khi nào có chỗ cần phu chúng tao sẽ gọi ngay. “Thuế” nộp mỗi tuần là hai phân hiểu không!
           - Sao thu cao thế?
           Thằng Lân hỏi lại. Một thằng “lính gác” nhăn nhở:
           - Mỗi ngày kiếm được những mấy chỉ, nộp có hai phân bọ thì thấm tháp vào đâu mà cao với chả thấp!
           - Ở đây kiếm được khá thế cơ à?
           - Chúng mày cứ làm đi rồi sẽ biết! Ở đây vàng nhiều hơn cát ấy chứ! Hôm qua có thằng đã nhặt được một cục vàng to gần bằng củ khoai lang đấy!
          “Mẹ kiếp! Thế sao bọn chúng mày không đi bốc lấy vàng mà nhét đầy mồm việc gì phải thu thuế của chúng ông?” - Hắn làu bàu trong miệng. Thằng Lân khoát tay:
          - Bây giờ bọn ta vào chỗ nào hạ trại làm lán nghỉ đã rồi một người theo tôi đi tìm mua máng gỗ để ra bãi sông đãi vàng.
          Bốn thằng tạt vào một gờ núi đá vôi chìa ra như mái hiên ven suối để đồ dạc xuống. Hắn quan sát, xung quanh có rất nhiều lán trại của dân “phu vàng”. Những mái lều che bằng ni-lông, lợp cỏ gianh, lá cọ lụp sụp, nhếch nhác bẩn thỉu. Mọi người chắc đang đi làm trong hầm vàng hay đãi tự do dưới suối, ngoài bãi sông nên khu lán trại vắng người.
          Thằng Lân phân công:
          - Anh Lỗi và thằng Bất ở lại căng ni-lông làm lán, em và chú Cần đi tìm mua xẻng cuốc và máng gỗ để đãi vàng!
          Hắn băn khoăn hỏi lại:
          - Giữa chốn rừng núi âm u thế này mua cuốc xẻng và máng đãi ở đâu được?
          - Anh yên trí! Có “cầu” là sẽ có “cung”, cứ ra ngoài bãi vàng là có hết! Rồi anh sẽ thấy, ở bãi vàng nơi “thâm sơn tùng cốc” này cái gì cũng có, đem đến tận miệng, phục vụ tận nơi chẳng khác gì như đang ở giữa thành phố ấy! Hi…
          Nó nháy mắt cười cười vẻ rất thông thạo. Hai thằng đi rồi, hắn và thằng Bất bắt đầu chặt cây để làm lán trú chân. Hắn chọn một bãi đất khá bằng phẳng đủ chỗ cho bốn thằng nằm ngủ để hạ trại. Vừa làm hắn vừa nghĩ: “Phen này may mắn chỉ cần ông vớ được một cục vàng bằng nắm tay thôi thì đã hơn cả trăm, cả ngàn gánh củi ở Lạng Sơn”. Hắn chợt thấy vui vui trong lòng. Hắn huýt sáo một điệu chèo cổ. Thằng Bất cười hiền lành:
          - Anh có chuyện gì vui thế? Chắc nhớ bà xã ở nhà hả?
          - Tao tứ cố vô thân, làm quái gì có gia đình vợ con mà nhớ với chả nhung!
          - Thế chắc là nhớ người yêu! Thôi anh đào hố chôn cột lán, em xuống suối múc ít nước về đun để uống nhé!
          - Ừ! Mày cứ đi đi…
          Thằng Bất vớ cái can nhựa rồi tụt xuống dốc. Hắn ôm mấy đoạn cây lên chỗ nền lán và dùng con dao tông đào lỗ chôn cột. Vừa cúi xuống moi đất trong cái lỗ đang đào ngẩng lên hắn giật mình sửng sốt thấy một cặp giò con gái trắng nhởn ngay trước mặt. Hắn ngạc nhiên ngước lên nhìn. Một đứa con gái mặc cái quần soóc màu trắng ngà, áo ba lỗ đứng sát ngay trước mặt hắn. Hắn thấy hơi lạnh sống lưng tưởng là có con ma rừng bất ngờ xuất hiện. Hắn bật ngay dậy, tay nắm chặt con dao. Cô gái nhìn hắn chăm chăm mấy giây rồi hỏi:
          - Anh là bọn mới từ xuôi lên hả?
          - Cô… cô là ai?
          Hắn không trả lời mà hỏi lại. Cô gái hơi nhếc mép:
          - Đúng là anh mới lên chưa biết rồi! Em là nhân viên… “phục vụ” cho cánh dân phu vàng ở đây đấy!
          - Phục vụ cái gì?
          Hắn hỏi vẻ rất ngu ngơ. Đúng là hắn vốn từng trải trong cuộc đời nhưng nhiều khi còn rất ngu ngơ trước thực tại. Cô gái phì cười:
          - Thì phục vụ cánh “phu vàng” các anh giải trí mỗi khi­ nhớ­ vợ­ ấy mà!
          Hắn chợt vỡ lẽ. Thì ra lại là dân bán chôn nuôi miệng. Nhưng sao giữa chốn sơn cùng thuỷ tận mà cũng có bọn bươm bướm này nhỉ. Hắn chợt nhớ tới lời thằng Lân nói lúc nãy. Thì ra bất cứ ở đâu mà có vàng thì ở đó ắt sẽ có gái.
          Cô gái điếm khoanh tay ôm xiết lấy ngực ẩy chồi cặp vú to tròn bật gần hết ra khỏi cái cổ áo ba lỗ khoét rộng rồi bảo:
          - Bây giờ anh đi với em ngay chứ! Về lán của em hay vào ngay chỗ bụi cây bên kia đồi cũng được. Phu mới đến mỏ muốn kiếm được nhiều vàng thì nhất định phải làm một cái để lấy vận may anh ạ!
          Hắn liếc nhìn bộ ngực căng phồng của cô gái nuốt ực một cái. Nhưng chợt nhớ đến lời dặn của thằng Lân, hắn liền xua xua tay:
          - Vừa mới lên làm đếch gì có tiền mà…
          - Không cần! Lần đầu anh mới lên em sẽ cho… ghi sổ nợ. Khi nào có tiền hoặc đãi được vàng sa khoáng thanh toán trả sau cho em cũng được.
          Hắn khéo léo nhưng kiên quyết:
          - Thôi để hôm khác em ạ! Anh còn ở đây lâu…
          Chợt có tiếng thằng Bất ho húng hắng dưới chân dốc. Hắn bảo cô gái:
          - Cô đi đi để tôi còn làm lán ở tạm, các anh em của tôi sắp về rồi!
          Biết không thể dụ được hắn đi theo, cô gái liền dấn đến ấn cặp vú tròn c­ăng nây nẩy day day vào cánh tay trần của hắn. Bàn tay phải của cô ta hạ xuống rất nhanh xoa xát mạnh vào chỗ kín của hắn. Hắn giật mình co rúm người lại. Giọng cô gái lả lơi:
          - Nhớ là khi nào cần thì cứ đến tìm em nhé! Bất cứ­ lúc nào cũng được. Lán của em ở bên kia suối, chỗ gốc cây sung già sù sì rất nhiều quả ấy!
          Cô gái bán hoa vừa đi khỏi thì thằng Bất xách can nước leo lên. Nó vừa lau mồ hôi vừa thở hổn hển hỏi:
          - Em vừa nhác thấy có bóng con gái ở đây phải không anh?
          - Gái điếm đến tận nơi phục vụ đấy, mày có dám chơi một cái cho biết l... sơ­n nữ thế nào không?
          - Eo ôi em sợ lắm! Bọn này toàn là bệnh tật, si-đa đầy mình đấy anh ạ!
          - Ừ…
          - Anh cẩn thận đấy! Bọn này nó ghê lắm, không khéo làm được đồng nào cống cho nó hết!
          - Ừ…
          Nóng quá, hắn cởi cái áo ném lên bụi cây lúp súp. Thằng Bất trố mắt hoảng sợ khi nhìn thấy cái mặt hổ xăm gớm ghiếc trên ngực và cái đầu lâu xương chéo xăm trên lưng hắn. Nó sợ hãi lùi lại mặt cắt không còn giọt máu, hai chân run lẩy bẩy. Giữa lúc ấy chú Cần và thằng Lân đi mua sắm dụng cụ cũng vừa về đến nơi. Cả ba đứng túm tó lại bên nhau và cùng sững sờ nhìn hắn, không ai thốt lên lời.
           Như chợt hiểu rõ mọi chuyện hắn bảo:
           - Chúng mày đừng sợ! Tao vì cuộc đời xô đẩy nên từng là một thằng tù, từng đánh nhau,  từng đâm chém. Nhưng tao chỉ đánh những thằng đáng đánh. Và, tao cũng chỉ là một thằng khố rách áo ôm, đi làm thuê, làm mướn kiếm ăn như chúng mày thôi. Rồi tao sẽ kể cho chúng mày biết mọi chuyện…
           Thằng Lân lấy lại bình tĩnh bảo:
           - Qua mấy ngày đi cùng nhau, bọn em tin anh! - Nó nhặt cái áo đưa cho hắn và nói tiếp: - Nhưng ở chốn này anh phải hết sức cẩn thận. Anh mặc ngay áo vào đi, đừng để ai nhìn thấy…
           Hắn nghe lời thằng Lân khoác cái áo lên người.
           Buổi tối hôm ấy sau bữa cơm đạm bạc giữa rừng sâu hắn đã kể lại cho ba thằng làm thuê nghe về chuyện của đời hắn…
           (hết phần 12                                                              Hà Nội, tháng 2-2011