Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Truyện dài TRĂNG LẠNH (phần 10)

                                  


               TRĂNG LẠNH
                Truyện dài của Trọng Bảo

            Trời mưa dầm dề. Đường lên trận địa Đồi Ma trơn tuột.
            Chị Nhân và cái Liên chúi đầu ngồi trong góc ngôi nhà hầm vừa rì rầm trò chuyện vừa lắng nghe tiếng máy bay, phân biệt với tiếng động cơ ô tô để kịp thời gõ kẻng báo động. Thời tiết xấu nên máy bay địch và máy bay ta không đuổi bắn nhau trên bầu trời vùng trung du như những hôm trước. Thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng bom nổ lục bục từ phía Hà Nội vọng về lúc dồn dập, lúc thưa thớt. Cấp trên phổ biến bọn giặc Mỹ sẽ tiếp tục tăng cường bắn phá miền Bắc xã hội chủ nghĩa để ngăn chặn sự chi viện cho miền Nam tiền tuyến. Vậy là, chiến tranh thì vẫn dài lê thê chưa biết bao giờ chấm dứt cho nên đối với những người ở hậu phương thảnh thơi được ngày nào hay ngày ấy.
            Đã gần trưa, mưa vẫn không dứt tuy bầu trời có sáng hơn một chút. Cái Liên giơ tay che miệng ngáp:
            - Em thấy đói quá rồi. Mà sao thằng Nam nó về làng lấy cơm lâu quá thế nhỉ?
            - Nó mới đi được một lúc. Mà nó còn phải chạy lên xã đội nhận công văn giấy tờ gì nữa cơ mà.
            - Nó là thằng chúa hay la cà. Hôm nọ chị Tình sai nó đi nhận súng, dọc đường gặp đám tát ao nó lao luôn xuống hôi cá, lúc lên đến huyện đội thì thủ kho quân khí họ nghỉ mất rồi phải về tay không, lỡ cả buổi tập hôm sau đấy!
            - Thì nhờ nó mà hôm ấy tiểu đội trực chiến trên Đồi Ma được một bữa canh cá chua ngon tuyệt vời còn gì.
            - Đúng thế! Mà thằng này càng lớn càng đẹp trai, hấp dẫn quá chị nhỉ?
            - Mày chỉ được cái chuyện ấy là tài… Hôm nọ mày nhìn trộm nó xuống suối tắm hả?
            - Nhìn bao giờ…
            Cái Liên định cãi tiếp thì thằng Nam huỳnh huỵch đi lên. Cái Liên vội im bặt. Thằng Nam một tay cầm tàu lá cọ che mưa, một tay xách cái xô đựng cơm canh. Chị Nhân vội đứng bật dậy ra cửa hầm đỡ xô cơm canh cho thằng Nam. Ba xuất cơm canh của bộ phận trực canh gác phòng không để trong cái xô tôn nhỏ. Một ít cơm, một gói muối vừng, ba miếng thịt rang để luôn cùng với cơm. Canh rau rền thì thằng Nam cho hết vào cái bi-đông nhựa miệng rộng đeo lủng lẳng bên hông cho khỏi bị sánh đổ lúc nó leo lên dốc. Thời chiến, có cơm và chút thức ăn như vậy là tốt lắm rồi. Đêm gác có đói thì có sắn tươi nướng hoặc luộc. Hôm nào sang có một nắm bánh mỳ luộc là đám dân quân đã sướng run lên.
             Chị Nhân đang giục cái Liên lấy bát đũa ra ăn cơm thì trung đội trưởng Tình bất ngờ từ giao thông hào bước vào nhà hầm trực chiến. Trung đội trưởng Tình vai mang khẩu súng CKC, đeo cái túi vải bạt bên hông. Cái Liên rú lên:
            - Sao chị không mặc áo mưa, người ngợm ướt hết cả rồi…
            - Thì lúc sáng lên xã họp thì không mưa. Ai ngờ họp xong trời mưa mãi không tạnh. Tao định chạy về nhà luôn nhưng chợt nhớ là thằng Nam còn đang cầm cái công văn của xã đội nên lên luôn trận địa lấy, nhỡ có việc gì khẩn cấp còn xử lý ngay. Hồi này, sau lần cấp trên về kiểm tra sẵn sàng chiến đấu lão xã đội trưởng Bản đâm ra rất khó tính, việc gì lề mề là lão ấy sạc cho vuốt mặt không kịp đấy.
             Chị Nhân bảo:
             - Vậy thì chị vào trong hầm vắt bớt nước cho khô quần áo đi rồi ra ăn cơm luôn với bộ phận gác phòng không cho vui.
             Trung đội trưởng Tình nhìn ba người rồi quát:
             - Thằng Nam ra ngoài một lúc để chị thay quần áo.
             Cái Liên vội ngăn lại:
             - Ngoài trời đang mưa như trút nước thế này, chị đuổi nó ra thì nó sẽ ướt hết. Lúc nữa vào nó lại đòi cả ba chị em mình ra ngoài để nó vắt bớt nước cho khô quần áo… thế thì quay vòng loanh quanh mãi biết bao giờ mới xong để ăn cơm… Hay là em xin có ý kiến thế này, chị lùi vào trong góc nhà thay quần áo, còn thằng Nam quay mặt ra phía ngoài, mắt nhìn thẳng vào cái kẻng phòng không kia kìa, không ngoái đầu lại phía sau là ổn.
             Chị Tình ngần ngừ:
             - Thôi thế cũng được! Thằng Nam nghe đây, hướng quan sát mục tiêu cố định là cây cầu sắt rõ chưa?
             - Rõ rồi ạ!
             Thằng Nam đáp rồi ngồi quay lại mắt trông ra cửa hướng cây cầu sắt trên quốc lộ 2C. Trung đội trưởng Tình lùi lại phía sau mở cúc áo ngực nhưng mắt vẫn chăm chăm nhìn thằng Nam đề phòng nó bất ngờ quay đầu lại. Khi chị vừa vòng tay ra phía sau để đẩy cái móc áo ngực thì thấy cái đầu thằng Nam hơi ngọ ngoạy. Một con dế bé xíu nhảy vào trong cổ áo làm nó nhột quá. Trung đội trưởng Tình quát:
             - Tại sao cái đầu thằng Nam cứ lắc lư thế hả? Cái Liên, bịt mắt nó lại ngay!
             Cái Liên cười nắc nẻ. Nó liền buông ngay nắm đũa đang so nhao đến chỗ thằng Nam. Cái Liên rướn người lên vòng hai tay ra phía trước bưng lấy hai mắt thằng Nam. Trung đội trưởng Tình vẫn chưa yên tâm. Chị bảo:
            - Bịt thật chặt vào. Khi nào tao bảo thôi mới được buông tay ra, rõ chưa?
            - Chị yên tâm đi.
            Cái Liên ép chặt ngực mình vào lưng thằng Nam. Hai tay nó vẫn bưng che kín mắt thằng Nam. Nó gần như ôm lấy thằng Nam từ phía sau. Lúc này chị Tình mới yên tâm cởi áo lót. Chị nhét cái xu-chiêng vào cái túi vải bạt vẫn mang theo bên mình. Sau khi vắt khô cái áo và mặc lại, trung đội trưởng Tình vừa định cởi cái quần ướt để vắt nước mưa thì cái Liên lại léo nhéo Nó sốt ruột:
            - Xong chưa hả chị! Em buông tay ra nhé?
            Chị Tình hốt hoảng hét:
            - Chưa xong. Không được buông tay ra hiểu không. Mày mà buông tay ra là tao kỷ luật đấy! Rõ chưa?
            - Em biết rồi…
            Cái Liên đáp và giục:
            - Chị nhanh nhanh lên còn ăn cơm! Em đói lả người ra tay mỏi không bịt được mắt thằng Nam chặt mãi đâu.
            Thực ra thì cái Liên chỉ mong chị Tình chầm chậm một chút cũng được. Nó đang ôm chặt thằng Nam thế này thì còn gì hơn. Nó nghe rõ cả nhịp tim thằng Nam đang đập. Hơi thở của nó bay bay túm tóc lù sù sau tai thằng Nam. Thấy trung đội trưởng lúng túng mãi khi vắt kiệt nước mưa cái quần dài, chị Nhân liền đến giúp. Hai người vừa làm vừa cười khúc khích. Cái Liên quay lại nhìn trộm trung đội trưởng và chị Nhân. Biết hai người không chú ý đến mình nữa nó bèn ép sát ngực vào lưng thằng Nam. Nó chà qua, chà lại hai bầu vú nở nang của mình vào lưng thằng Nam. Nó biết thằng Nam cũng đã cảm nhận được sự mềm mại tuyệt vời ấy. Hơi thở của thằng Nam hổn hển, đứt quãng.
             Chưa bao giờ thằng Nam có được sự êm ái và hấp dẫn thế này. Hôm trước, lão Vận cho tiểu đội phòng không trên trận địa Đồi Ma mấy con cá sông. Tiểu đội trưởng sai nó vào rừng tìm vài quả dọc xanh về chiều nấu nồi canh chua. Nó chèo lên cây dọc ven bờ suối chưa kịp bứt quả thì nghe tiếng người cười nói bên dưới bờ suối. Nó trông xuống. Đó là cái Liên và chị Nhân. Hai người tranh thủ buổi trưa nghỉ thay ca gác rủ nhau ra suối tắm. Đến bên gộp đá ven bờ, chị Nhân và cái Liên cởi quần áo khỏa thân nhảy xuống suối vẫy vùng giữa dòng nước trong veo. Lúc đầu thằng Nam cũng hoảng, nó sợ chị Nhân và cái Liên phát hiện ra nó đang ngồi trên cây dọc thì nguy. Nhưng hai người mải bơi lội không chú ý trông lên vòm cây xanh rậm rạp. Thằng Nam phải ôm chặt thân cây dọc. Nó ngồi thật im trong lùm tầm gửi um tùm không dám thở mạnh. Hôm ấy, nó thấy người nóng bừng, rân rân như đang lên cơn sốt. Đấy là lần đầu tiên nó nhìn thấy bộ ngực của người con gái. Bộ ngực của cái Liên nở nang, trắng hồng mà thằng Nam đã nhìn thấy hôm ấy bây giờ đang ép chặt vào lưng nó. Thằng Nam cảm nhận được sự êm ái diệu kỳ ấy, sao mà thật gần, thật ấm đến thế.
           - Xong rồi!
           Trung đội trưởng Tình hô. Cái Liên tiếc nuối buông tay khỏi mắt thằng Nam và lùi lại. Bốn người cùng ngồi vào cái chiếu rải dưới đất quây quanh mâm cơm. Khi cái Liên xới bát cơm đưa cho, trung đội trưởng Tình mới giật mình nhận thấy cái áo mình đang mặc trên người quá mỏng, chị lại không mang đồ lót nên ngực áo nổi hẳn lên hai núm nhỏ. May là chị ngồi cùng phía với thằng Nam. Chị vội đặt bát cơm đứng dậy với cái túi vải bạt treo trên móc cột lấy ra tấm vải dù ngụy trang khoác lên người, miệng xuýt xoa: “Quần áo còn ướt nên hơi lạnh!”.
            Nghe trung đội trưởng nói cái Liên hơi mỉm cười. Đôi mắt cái Liên trông mông lung ra phía chân trời. Nó vừa ăn vừa nghĩ về một điều gì đó rất xa xôi…

             (còn nữa)                                                   Hà Nội, 11-2014 

 

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Truyện dài TRĂNG LẠNH (phần 9)

                         

        TRĂNG LẠNH
               Truyện dài của Trọng Bảo

           Buổi kiểm tra công tác sẵn sàng chiến đấu tại trận địa phòng không của trung đội dân quân làng Hạ, xã Hòa Sơn diễn ra đến quá trưa mới xong tất cả các nội dung. Phái viên cơ quan quân sự tỉnh Lê Thanh Tục trong vai đạo diễn đặt ra rất nhiều câu hỏi, nêu lên khá nhiều tình huống yêu cầu xử lý quần thảo cho xã đội trưởng Phạm Bản và lực lượng dân quân tả tơi, mệt lử. Phạm Bản cắn răng thực hiện đầy đủ các mệnh lệnh của Lê Thanh Tục. Có những mệnh lệnh, tình huống rất vô lý, vượt quá khả năng hành động đối với một đơn vị dân quân cấp xã nhưng Phạm Bản vẫn cố gắng xử trí một cách tốt nhất, hợp lý nhất. Anh hiểu đây là thủ đoạn của một kẻ tiểu nhân, hẹp hòi muốn hạ bệ anh để trả mối thù vặt về một việc giữa anh và hắn khi còn ở trong quân ngũ. Chuyện ấy Phạm Bản đã quên lâu rồi, anh không còn để tâm nhưng từ sự việc hôm nay khiến anh phải nghĩ lại.
            Đó là một lần đơn vị anh ra kho lương thực huyện Đại Từ nhận gạo và bột mỳ. Lê Thanh Tục khi ấy còn là một chiến sĩ thuộc trung đội do anh phụ trách. Khi nhận lương thực xong trên đường trở về  đơn vị Lê Thanh Tục đã lấy trộm ba cân bột mỳ đổi cho bà chủ quán gần chợ thị trấn lấy thuốc lá hút và bánh rán ăn. Lúc đi qua suối, Lê Thanh Tục nhặt một hòn đá cho vào ba lô đựng bột mỳ. Về đến kho quân nhu, quản lý đại đội cân lại vẫn đủ khối lượng. Lúc đổ bột mỳ vào thùng Lê Thanh Tục khéo léo để không ai biết. Nhưng trung đội trưởng Phạm Bản đã phát hiện ra việc này. Anh cho đơn vị sinh hoạt kiểm điểm. Lê Thanh Tục bị phê phán nghiêm khắc và phải trừ tiền phụ cấp để trả đơn vị. Vì chuyện ấy mà Lê Thanh Tục căm Phạm Bản lắm. Sau khi được ông chú ruột nâng đỡ cho đi học tại trường hạ sĩ quan, Lê Thanh Tục trở về nhận chức trung đội phó tại chính đơn vị của Phạm Bản. Giữa hai người bằng mặt nhưng chẳng bằng lòng. Lê Thanh Tục luôn để ý mọi hành động, sơ xuất của trung đội trưởng. Phạm Bản vốn là người chân chất, chả để bụng thù ghét ai bao giờ nên đã không đề phòng. Vì thế dẫn đến chuyện anh bị bắt quả tang việc quan hệ bất chính với nữ chiến sĩ trên đồi sim  bị kỷ luật, phải loại ngũ. Chuyện ấy đối với Phạm Bản rồi cũng nguôi ngoai. Anh không oán trách ai mà chỉ coi là một vết mờ trong chặng đường đời của mình. Anh chỉ chỉ mong có một ngày gặp lại người con gái thuộc quyền năm xưa để nói một lời xin lỗi. Nhưng bây giờ thì Ngọc cũng đã vào mặt trận rất xa rồi, hai người không còn liên lạc được với nhau nữa. Chuyện đã qua lâu vậy mà vẫn còn một kẻ đeo đuổi, ám ảnh anh từ trong quân ngũ đến tận bây giờ. Đó chính là Lê Thanh Tục.
           Kết thúc buổi kiểm tra, sĩ quan phái viên tỉnh đội yêu cầu xã đội trưởng tập trung đơn vị dân quân để nhận xét, công bố kết quả việc thực hiện các nội dung kiểm tra. Lúc này đã quá trưa. Bầu trời quang mây, ánh nắng cuối thu vàng ruộm. Xã đội trưởng Phạm Bản tập hợp hai trung đội dân quân ở bãi đất bằng phẳng trên đỉnh Đồi Ma. Khi hàng ngũ đã chính tề anh hô: “Nghiêm!” rồi chạy đến trước mặt thượng úy Lê Thanh Tục báo cáo, xin chỉ thị. Lê Thanh Tục cho Phạm Bản về vị trí rồi bắt đầu lên giọng nhận xét, đánh giá kết quả cuộc kiểm tra. Lê Thanh Tục nói rất dài, khen thì ít, chê bai thì nhiều. Cuối cùng hắn kết luận:
           - Nhìn chung chất lượng huấn luyện, khả năng sẵn sàng chiến đấu của dân quân xã Hòa Sơn chỉ đạt yêu cầu ở mức độ yếu, khó mà đảm bảo hoàn thành tốt được nhiệm vụ khi tình huống tác chiến xảy ra…
            Xã đội trưởng Phạm Bản thấy nóng gáy nhưng anh vẫn cố gắng im lặng nghe nhận xét tiếp. Lê Thanh Tục nhấn mạnh:
            - Đặc biệt là ý chí, tinh thần của lực lượng dân quân cần phải có sự rèn luyện, thử thách nhiều hơn nữa. Chiến tranh sẽ còn kéo dài, mức độ sẽ càng ngày càng ác liệt hơn. Thử hỏi với tinh thần và thái độ trách nhiệm như các đồng chí thể hiện hôm nay khi chiến tranh ác liệt xảy ra có thể vượt qua nổi không, trụ vững được không?
            Phạm Bản thấy sôi máu vì những nhận xét chê bai quá đáng của Lê Thanh Tục. Trong hàng quân cũng có nhiều người rì rầm phản ứng. Tiếng cái Liên làu bàu:
            - Ông này chỉ ăn ốc nói mò phán bừa là giỏi.
            - Ông ta là cấp trên thì muốn nói thế nào mà chả được…
            - Nói cho sướng mồm, miệng loe nói càng nghe càng chán phè…
            Thượng úy Lê thanh Tục vẫn chưa ngừng lời:
            - Tôi phê bình một số đồng chí trong buổi kiểm tra hôm nay có một số đồng chí chưa thật nghiêm túc. Trong khi thực hành xử lý tình huống còn thiếu tập trung, cười đùa. Một số đồng chí ý thức địch tình chưa cao, làm công tác chuẩn bị chưa chu đáo, mang vác trang bị còn lôi thôi khi vận động thiếu linh hoạt. Ngay cả đồng chí xã đội trưởng cũng vậy. Đồng chí là chỉ huy nhưng không có vòng ngụy trang như các đồng chí khác. Khi xử lý tình huống thì lúng túng, thiếu linh hoạt…
             Lê Thanh Tục nhận xét đánh giá xong kết quả buổi kiểm tra. Hắn biết Phạm Bản đang rất bực tức nhưng không làm gì được. Hắn thấy hả hê nhìn Phạm Bản đứng chôn chân đầu hàng quân mặt tái dần đi. Phạm Bản cố nén mong cho mọi việc qua đi nhanh nhưng Lê Thanh Tục chưa ngừng lời. Hắn chuyển sang lên lớp cho dân quân về mục tiêu lý tưởng chiến đấu, về xây dựng ý chí quyết tâm chiến thắng quân thù, về tư thế của người chiến sĩ sẵn sàng đối mặt máy bay Mỹ, nhằm thẳng quân thù mà bắn để bảo vệ quê hương…
             Xã đội trưởng Phạm Bản thấy không thể chịu nổi nữa. Anh biết Lê Thanh Tục đang cố ý hạ nhục anh. Không ngờ hắn lại làm thế. Mọi người đang có mặt tại đây kể cả ông chủ tịch xã, anh đại úy cán bộ huyện đội không biết chuyện đã xảy ra giữa anh và Lê Thanh Tục, họ chỉ thấy hình như ông chuyên viên quân sự này hơi lạc đề. Nhưng là cấp dưới nên họ cũng cố nhẫn nại đứng nghe lên lớp…
             Giữa lúc Lê Thanh Tục đang thao thao bất tuyệt thì đột nhiên tiếng máy bay gầm rú như xé vải vút qua ngay sát trên đầu. Một quả tên lửa phóng chéo trên bầu trời, một tiếng nổ chói tai. Từ trên hướng đỉnh núi Tam Đảo một tốp máy bay Mỹ lao ầm ầm gầm rít xẹt qua Đồi Ma phóng về phía Hà Nội. Mấy chiếc MIG -21 đuổi theo tốp máy bay địch. Tốp máy bay Mỹ bay vòng lại. Trên đỉnh Đồi Ma mọi người nhốn nháo. Có mấy người hoảng hốt nhảy vội xuống hầm hoặc bỏ chạy xuống chân đồi. Vậy là tình huống chiến đấu thật đã xảy ra, không còn là diễn tập để cấp trên kiểm tra sát hạch nữa. Xã đội trưởng Phạm Bản hiểu lúc này anh là người chỉ huy chiến đấu cao nhất tại trận địa Đồi Ma. Anh lập tức lao lên phía trước đội hình bình tĩnh hạ lệnh:
             - Trung đội dân quân trực chiến vào vị trí chiến đấu sẵn sàng bắn máy bay địch. Trung đội dân quân cơ động làng Thượng lợi dụng địa hình, địa vật vận động về phía sau triển khai bảo vệ các mục tiêu quy định theo như phương án tác chiến.
              Các bộ phận nhanh chóng triển khai vào vị trí chiến đấu và cơ động về phía sau theo mệnh lệnh của xã đội trưởng. Máy bay địch và máy bay ta vẫn gầm rú, quần thảo đuổi nhau trên bầu trời. Các xã thủ khẩu đội 12ly7 nhanh chóng xác định mục tiêu, hướng bắn. Các khẩu lệnh của trung đội trưởng Tình và khẩu đội trưởng 12ly7 đanh gọn. Tiếng nạp đạn vang lên khô không khốc. Những nòng súng bộ binh chĩa lên bầu trời theo hướng bay của địch sẵn sàng nhả đạn.
              Xã đội trưởng Phạm Bản tiếp tục chỉ huy dân quân. Anh hạ lệnh tiếp:
             - Trung đội dân quân làng Hạ cử một tổ đưa các đồng chí trong đoàn kiểm tra vào hầm trú ẩn, bảo vệ thật an toàn tuyệt đối. Rõ chưa?
             - Rõ!
             Trung đội trưởng Tình vừa đáp lời thì hai tiếng bom nổ ầm vang lên ngay dưới chân Đồi Ma hướng cây cầu sắt trên quốc lộ 2C. Khói bụi mù mịt, đất đá văng lên cả trên đỉnh đồi. Hai chiếc máy bay F105 từ phía trên đỉnh núi Tam Đảo lao xuống. Chúng quăng vội hai quả bom cho nhẹ rồi lao ra phía biển tránh máy bay ta truy kích. Máy bay địch bay quá nhanh khiến các xạ thủ 12ly7 không kịp xác định mục tiêu, lấy đường ngắm. Họ cũng chưa được lệnh nổ súng. Xã đội trưởng Phạm Bản sợ bắn nhầm vào máy bay ta đang không chiến trên bầu trời. Hơn nữa hai quả bom nổ khá gần rung chuyển cả quả đồi khiến các dân quân có người hoảng sợ ôm súng chúi đầu xuống dưới giao thông hào.
              Tiếng máy bay xa dần. Dọc theo dãi núi Tam Đảo không còn bóng dáng  một chiếc máy bay địch nào nữa. Tiếng kẻng báo yên thong thả vang lên. Xã đội trưởng Phạm Bản rời vị trí chỉ huy chiến đấu về địa điểm tập trung trên đỉnh Đồi Ma. Anh gọi trung đội trưởng Tình đến bảo:
             - Cho người xuống kiểm tra vị trí bom vừa nổ xem tình hình ra sao lên báo cáo ngay. Cử một chiến sĩ đi tìm và mời các đồng chí trong đoàn kiểm tra về hầm chỉ huy tiếp tục làm việc cho xong cuộc kiểm tra nhé!
             Nữ trung đội trưởng dân quân chưa kịp trả lời thì cái Liên đã cười ngặt nghẽo nói luôn:
             - Báo cáo xã đội trưởng! Đoàn kiểm tra không thể đến họp được nữa đâu ạ!
             - Không là thế nào! Họ mới nêu nhận xét xong, đã công bố số điểm, xếp loại các nội dung kiểm tra đâu?
             - Nhưng họ đã ra về lâu rồi ạ!
             - Tại sao lại thế?
             - Vì… vì… họ bị trúng bom... bẩn mất sức chiến đấu rồi ạ!
             Cái Liên trả lời và càng cười to hơn. Xã đội trưởng Phạm Bản cáu:
             - Vớ vẩn vừa thôi! Làm việc cho nghiêm túc. Mấy quả bom nó ném ở xa tít mãi dưới chân đồi vào bãi đất hoang làm sao mà ai trúng bom bị thương được?
              Cái Liên lúc này mới thôi cười. Nó hiểu xã đội trưởng đang còn bức xúc chớ nên đùa dai mà vạ lây. Nó đành thuật thật mọi chuyện. Hóa ra khi bom nổ khói bụi mù mịt, máy bay Mỹ gầm rú bay sát trên đỉnh Đồi Ma khiến cho trưởng đoàn Lê Thanh Tục phát hoảng. Hắn ta vội nhảy luôn xuống giao thông hào tìm nơi trú ẩn. Luống cuống thế nào Lê Thanh Tục lao ngay vào cái ngách giao thông hào nơi đám dân quân nữ làm nơi đi vệ sinh cá nhân. Lê Thanh Tục luống cuống đạp vỡ cái nồi đất dùng đựng chất thải. Nước tiểu khai mù bắn lên làm ướt cả bộ quần áo Tô Châu mới tinh. Hắn đành phải theo ông chủ tịch về ngay trụ sở xã để tắm rửa và mượn quần áo để thay. Cái Liên biết chuyện này vì lúc ấy nó trốn ra khỏi hàng quân để đi vệ sinh. Khi cái Liên vừa ra khỏi cái ngách hầm ấy thì máy bay Mỹ lao đến quẳng bom và Lê Thanh Tục lao vào.
             Nghe cái Liên kể lại câu chuyện "bom bẩn" mọi người phá lên cười nghiêng ngả. Xã đội trưởng Phạm Bản không cười. Anh lừ mắt bảo:
            - Thôi, chuyện này biết thế thôi! Bây giờ trung đội trưởng cho mọi người nghỉ ăn cơm rồi triển khai công việc buổi chiều nay theo kế hoạch. Tôi phải về trụ sở ủy ban xã xem tình hình cụ thể ra sao.
             Nói xong, Phạm Bản xốc lại cái xà-cột vải bạt rồi quay đi. Xuống đến lưng chừng dốc anh còn nghe tiếng cái Liên cười xoe xóe nói:
             - Thế là đoàn kiểm tra làm mất toi nồi nước tiểu nguyên chất để tưới rau chiều nay rồi! Hi… hi…

               (còn nữa)                                                         Hà Nội, 11-2014 

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015

Truyện dài TRĂNG LẠNH (phần 8)

        TRĂNG LẠNH
                  Truyện dài của Trọng Bảo

           Gió bắc quất sàn sạt trên sườn Đồi Ma. Bầu trời mùa đông lạnh lẽo xám xịt. Cái rét ngấm vào da thịt con người làm những chiến sĩ dân quân run rẩy. Hàng ngũ của họ xiêu vẹo khiến trung đội trưởng Tình rất bực. Hôm nay, trung đội bắt đầu bước vào huấn luyện bắn máy bay bay thấp tại chính trận địa trực chiến của mình. Trực tiếp huấn luyện cho họ vẫn là anh đại úy lùn và đen, cán bộ cơ quan huyện đội. Anh đại úy vừa giảng giải lý thuyết vừa hướng dẫn tỷ mỷ từng động tác cho các xạ thủ 12ly7.
            Gần trưa trời hửng nắng, đỡ lạnh nên các chiến sĩ dân quân có vẻ phấn khởi hơn. Họ hăng hái tập luyện. Những động tác, khẩu lệnh của khẩu đội trưởng và các chiến sĩ chuẩn xác hơn. Trung đội trưởng Tình rất phấn khởi. Giờ giải lao giữa buổi huấn luyện thì xã đội trưởng Phạm Bản đến. Xã đội trưởng yêu cầu trung đội trưởng Tình tập hợp ngay đơn vị phổ biến nhiệm vụ. Các chiến sĩ dân quân nhanh chóng tập hợp đội hình. Trung đội dân quân xếp thành ba hàng ngang ngay phía đông mỏm đá mồ côi. Xã đội trưởng Phạm Bản xốc lại chiếc xà-cột may bằng vải bạt đeo chéo qua vai rồi đứng nghiêm bên trái đội hình nghe trung đội trưởng Tình báo cáo quân số, tình hình tập luyện. Đoạn, anh dõng dạc bước dênddwsngs trước hàng quân bắt đầu phổ biến tình hình nhiệm vụ:
           - Theo thông báo của cấp trên, đế quốc Mỹ sẽ tăng cường đánh phá, ném bom miền Bắc nước ta nhằm làm giảm bớt sự thất bại, thua đau ở miền Nam. Bọn chúng sẽ đánh phá ác liệt các cơ sở kinh tế, các tuyến đường giao thông huyết mạch của chúng ta. Tuyến đường giao thông từ thủ đô qua Vĩnh Phú lên Lao Cai, Hà Giang sẽ là trọng điểm bắn phá của chúng. Cầu Việt Trì đã bị chúng đánh sập mất mấy nhịp. Do đó, quốc lộ 2C qua huyện chúng ta sẽ trở thành một tuyến giao thông quan trọng để các chuyến xe vận chuyển hàng hóa quân sự từ Hà Giang, Yên Bái về Hà Nội, Hải Phòng. Vì thế, cây cầu sắt mà trung đội dân quân xã ta có nhiệm vụ bảo vệ có thể sẽ trở thành trọng điểm bắn phá của máy bay Mỹ trong thời gian tới. Cấp trên đang xem xét và đã có phương án đưa lực lượng pháo cao xạ của bộ đội về đây nếu cây cầu sắt này trở thành mục tiêu máy bay giặc Mỹ đánh phá.
            Đứng trong hàng ngũ nghe phổ biến quán triệt tình hình cái Liên thấy chân tay ngứa ngáy và mỏi quá. Nó khẽ bấm chị Nhân bảo:
           - Cái ông xã trưởng này nói gì mà nói dai nhanh nhách thế chị nhỉ?
           - Mày im mồm đi! Ông ta mà nghe thấy thì mệt đấy em ạ!
           Chị Nhân khẽ nhắc cái Liên. Cái Liên vẻ bức bối:
           - Nhưng ông ta nói dài quá. Em muốn đi… tè lắm rồi.
           - Cố mà chịu đựng chút nữa. Ông ta sắp chuyển sang “phần hai” rồi.
           Quả đúng như chị Nhân nói. Xã đội trưởng Phạm Bản ngừng lời một lát nhìn trung đội dân quân thường trực làng Hạ rồi mới nói tiếp:
           - Phần thứ hai tôi xin nhấn mạnh rằng…
            Xã đội trưởng Phạm Bản dừng lại mở cái xà-cột vải bạt lấy ra một cuốn sổ tay màu đỏ chói lật lật từng trang tìm nội dung. Cái Liên lại lầm rầm: “Nhấn cái gì thì nhấn cho nhanh nhanh ngay đi…”. Chị Nhân cố dấu một tiếng cười trong cổ họng. Thằng Hừng thọt đứng ở hàng sau bảo:
           - Ông ấy sắp nhấn… nhấn thật sâu rồi đấy…
           Xã đội trưởng Phạm Bản nói tiếp:
           - Trung đội dân quân thường trực phải tăng cường luyện tập, sử dụng thật thuần thục vũ khí, trang bị, nêu cao cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu…
           - Việc ấy ai chả biết…
           Thằng Hừng thọt lầu bầu. Cái Liên thì uốn éo:
           - Có cái chả cần huấn luyện mà ai cũng cứ giỏi!
           Nhiều tiếng cười khi khí trong hàng quân. Trung đội trưởng Tình quay lại khẽ “xuỵt… xuỵt” ra hiệu cho mọi người im lặng. Xã đội trưởng Phạm Bản gấp cuốn sổ lại rồi nghiêm mặt thông báo:
           - Ngày mai sẽ có chuyên viên quân sự của bộ chỉ huy quân sự tỉnh về kiểm tra công tác sẵn sàng chiến đấu của xã ta. Cụ thể là kiểm tra trận địa phòng không bắn máy bay bay thấp bằng súng bộ binh tại Đồi Ma. Vì thế, tôi yêu cầu các đồng chí dân quân phải làm tốt việc chuẩn bị mọi mặt cho công tác kiểm tra sẵn sàng chiến đấu. Không được để cấp trên nhận xét chúng ta lơ là mất cảnh giác, tinh thần, ý chí chiến đấu không cao, việc luyện tập kỹ chiến thuật cũng cần phải tốt hơn nữa. Ngay chiều nay, trung đội phải tổ chức huấn luyện thêm những thao tác, những khoa mục còn yếu, tổ chức củng cố lại công sự trận địa, ngụy trang vũ khí trang bị cho thật cẩn thận. Tôi nghe nói đồng chí chuyên viên này có trình độ chuyên môn quân sự rất cao đấy. Các đồng chí đã rõ nhiệm vụ chưa?
            - Rõ…
            Cả trung đội đồng thanh đáp. Xã đội trưởng Phạm Bản tỏ vẻ hài lòng và yên tâm. Anh nhìn các chiến sĩ dân quân làng Hạ nói thêm:
            - Ngày mai trong buổi kiểm tra trận địa phòng không Đồi Ma của cấp trên sẽ có cả các cán bộ xã và anh em trong trung đội dân quân cơ động làng Thượng cũng sẽ đến để tham quan học tập. Trung đội dân quân thường trực làng Hạ chúng ta phải hết sức cố gắng nhé!
            Trung đội trưởng Tình thay mặt các chiến sĩ trung đội dân quân thường trực làng Hạ xin hứa với xã đội trưởng là toàn đơn vị sẽ hết sức cố gắng đảm bảo cho buổi kiểm tra của cấp trên tại trận địa Đồi Ma diễn ra suôn xẻ, có kết quả cao nhất, xứng đáng với sự tin tưởng của cấp trên.
            Khi xã đội trưởng Phạm Bản đi rồi, trung đội trưởng Tình còn quán triệt nhiệm vụ thêm một thôi một hồi nữa mới giải tán cho đơn vị giải tán nghỉ giải lao. Mọi người ào về phía nam mỏm đá ngồi cho đỡ gió. Cái Liên đưa vội khẩu K44 cho chị Nhân cầm giúp rồi chạy xuống mé đồi. Nó có vẻ bí bách quá rồi.
            Sáng sớm hôm sau toàn bộ trung đội dân quân thường trực làng Hạ và trung đội dân quân cơ động làng Thượng đã có mặt trên đỉnh Đồi Ma. Ai nấy quần áo chỉnh tề, súng khoác trên vai, vòng lá ngụy trang xanh rờn sau lưng. Xã đội trưởng Phạm Bản cũng có mặt trên Đồi Ma từ rất sớm. Phạm Bản phân công đồng chí xã đội phó trực ở trụ sở ủy ban xã cùng ông chủ tịch xã chờ đón đoàn kiểm tra của tỉnh đội rồi dẫn họ lên trận địa còn anh trực tiếp lên Đồi Ma đôn đốc, kiểm tra các trung đội dân quân. Phạm Bản thấy hơi lo lắng. Anh biết kết quả cuộc kiểm tra huấn luyện quân sự lần này sẽ có tác động quyết định đến con đường phấn đấu đi lên của anh. Hội đồng nhân dân xã đang chuẩn bị bầu bổ sung chức phó chủ tịch xã. Anh có tên trong danh sách cùng với một anh kỹ sư nông nghiệp vừa mới được điều về công tác tại xã. Hai người chọn một. Nhưng nghe đâu anh kỹ sư nông nghiệp này là cháu họ của ông chủ tịch huyện. Anh ta được cấp trên cho hạ phóng về công tác tại xã Hòa Sơn là tạo tiền đề, bàn đạp vươn lên cao hơn nữa. Tuy lãnh đạo xã rất tin tưởng ở anh nhưng Phạm Bản vẫn thấy lo lắng, sự tin tưởng mình sẽ đắc cử rất mỏng manh. Bởi vì anh không có người nâng đỡ như tay kỹ sư nông nghiệp kia…
          - Khoảng chín giờ sáng thì đoàn kiểm tra sẽ đến trận địa Đồi Ma!
          Thằng Nam phóng như bay từ trụ sở ủy ban xã lên Đồi Ma thông báo. Nó được giao nhiệm vụ ém sẵn, có mặt từ sáng sớm ở ủy ban xã để nắm tình hình thông tin kịp thời cho xã đội trưởng trên Đồi Ma biết trước để kịp tập trung dân quân đón đoàn kiểm tra. Xã đội trưởng Phạm Bản sẽ là người trực tiếp tập hợp đội hình dân quân báo cáo đoàn kiểm tra sau đó chỉ huy diễn tập và xử lý các tình huống chiến đấu do đoàn nêu lên. Thằng Nam vừa thông báo xong thì đoàn kiểm tra đã đến chân đồi. Trên đỉnh đồi hai trung đội dân quân xã Hòa Sơn hàng ngũ đã chỉnh tề. Đoàn kiểm tra của cấp trên đi lên. Đoàn có bốn người. Xã đội trưởng Phạm Bản nhận ra có hai người mặc quân phục đi cùng chủ tịch xã Trần Khuông và anh xã đội phó. củaduwowis dốc lên nên trên nhìn xuống nên không thấy mặt. Khi đến gần nơi dân quân tập trung ông chủ tịch xã, anh xã đội phó và anh đại úy trợ lý dân quân tự vệ cơ quan quân sự huyện lùi lại để cho anh sĩ quan đi cùng vượt lên trước. Phạm Bản hiểu viên sĩ quan quân đội này chính là chuyên viên quân sự của tỉnh về kiểm tra đơn vị dân quân trực chiến trên Đồi Ma. Người sĩ quan cấp trên này mặc bộ quần áo Tô Châu mới cứng, chân đi đôi giày Cô-xư-gin đen bóng, đầu đội mũ cối Trung Quốc. Khẩu súng ngắn anh ta đeo sệ một bên hông, cái xà-cột da đen bóng khoác chéo qua vai, mảnh dù ngụy trang màu cứt ngựa loang lổ bay phần phật sau lưng.
           Chờ cho đoàn kiểm tra lên tới gần đỉnh đồi, xã đội trưởng Phạm Bản hô cho toàn đơn vị dân quân đứng nghiêm rồi chạy xuống dốc. Anh dập chân đứng nghiêm trước mặt đoàn kiểm tra của cấp trên giơ tay chào và dõng dạc:
          - Tôi, Phạm Bản, chỉ huy trưởng ban chỉ huy quân sự xã Hòa Sơn! Báo cáo đồng chí sĩ quan trưởng đoàn kiểm tra…
           Lúc này người sĩ quan trưởng đoàn kiểm tra mới ngẩng đầu nhìn lên. Phạm Bản giật nảy người khi nhận ra ngay đó chính là Lê Thanh Tục - cấp dưới của mình thời còn ở trong quân ngũ. Vẫn cái bản mặt đen đen, đôi mắt nhỏ ti hí hum húp và cái mũi sần sùi. Lê Thanh Tục chỉ khác so với lần anh gặp hắn ở lớp tập huấn phòng không nhân dân trên tỉnh là trên ve áo hắn đã mang quân hàm cấp  thượng úy đỏ chói. Phạm Bản hơi lúng túng. Anh thấy mặt mình nóng bừng. Tuy thế, Phạm Bản vẫn cố định thần báo cáo với Lê Thanh Tục đầy đủ các nội dung về tình hình quân số, kết quả huấn luyện, xây dựng công sự trận địa, tinh thần sẵn sàng chiến đấu của lực lượng dân quân xã Hòa Sơn.
           Xã đội trưởng Phạm Bản báo cáo xong, Lê Thanh Tục chậm rãi giơ tay chào lại. Đôi mắt ti hí của hắn nhìn Phạm Bản vẻ kinh khỉnh tự mãn và soi mói. Một lát, hắn mới lên giọng hạ lệnh:
          - Đồng chí xã đội trưởng cho dân quân triển khai về vị trí chiến đấu sau đó gặp tôi để nhận mệnh lệnh chiến đấu và các nội dung kiểm tra. Rõ chưa?
          - Rõ!
           Phạm Bản đáp. Anh thấy nghẹn ứ trong cổ họng. Nhưng anh gắng gượng chịu đựng quay gót chạy ngược lên đỉnh đồi. Anh cố nén cảm xúc của mình nhưng vẫn thấy hơi choáng, đầu óc quay cuồng. Phạm Bản không ngờ lại gặp Lê Thanh Tục trong tình huống như thế này. Anh hoàn toàn bị bất ngờ. Đối với Lê Thanh Tục thì việc gặp lại cấp trên cũ của mình không bất ngờ chút nào. Từ lâu hắn đã có ý định này rồi. Hắn nhìn theo Phạm Bản khẽ nhếch mép cười rồi đĩnh đạc bước lên đỉnh đồi để chuẩn bị phát lệnh báo động chiến đấu và ra các tình huống kiểm tra công tác chỉ huy của xã đội trưởng và lực lượng dân quân xã Hòa Sơn…

            (còn nữa)                                                              Hà Nội, 11-2014
  

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

Truyện dài TRĂNG LẠNH (phần 7)

       TRĂNG LẠNH    
                  Truyện dài của Trọng Bảo 

           Trận địa Đồi Ma xây dựng xong. Trung đội dân quân thường trực bố trí khẩu 12ly7 và tổ chức luân phiên trực chiến hàng ngày. Ngoài khẩu đội 12ly7 còn có một tổ làm nhiệm vụ canh gác phòng không, gõ kẻng báo động, báo yên để nhân dân biết khi có máy bay địch xuất hiện kịp thời xuống hầm phòng tránh và lại ra đồng tăng gia sản xuất. Hàng ngày tiếng kẻng vang lên. Khi dồn dập ba tiếng một là có địch đang đến. Khi thong thả một hồi kẻng dài là kẻ thù đã bay xa. Người dân nín thở nghe từng nhịp kẻng vọng về từ phía Đồi Ma.
             Khu Đồi Ma hoang vắng. Ngày trước ban đêm ít ai dám trèo lên đồi. Đêm đêm chỉ có ánh sáng lập lòe của những con đom đóm và tiếng bọn chuột chạy cắn nhau chí chóe. Khi trở thành trận địa phòng không của dân quân Đồi Ma có thêm ánh đèn dầu tù mù trên đỉnh đồi. Đám dân quân nữ sợ ma nên đèn thắp suốt đêm. Khi có tiếng máy bay xa xa vọng về thì họ mới tắt đèn hoặc đưa đèn vào trong hầm che ánh sáng hắt lên trời. Căn nhà hầm nửa nổi, nửa chìm sát ngay bên cạnh khẩu 12ly7. Gian nhà hầm rộng khoảng sáu mét vuông trở thành nơi ngủ trực đêm cho cả hai bộ phận xạ thủ 12ly7 và trực canh gác phòng không. Hôm nào đến phiên trực của thằng Hừng thọt và thằng Nam thì bọn con gái bớt sợ. Hai thằng con trai nằm lăn ngay trên sườn đồi mà ngủ, chúng chẳng sợ gì ma quỷ. Mấy đứa con gái nằm dưới nhà hầm cũng thấy yên tâm vì có hai thằng con trai đang nằm ở trên nóc hầm. Cái Liên thường hay cười khúc khích lấp lửng nói đùa:
            - Cứ có đàn ông nằm ở trên là yên tâm nhất!
            - Mày chỉ được cái lắm chuyện! - Chị Nhân mắng nó.
            Cái Liên thường nhõng nhẽo với trung đội trưởng Tình về chuyện cắt cử trực đêm trên Đồi Ma. Vì thế, nó thường được trực đêm cùng phiên với chị Nhân. Hai chị em nằm gác đùi lên nhau trong hầm rủ rỉ đủ chuyện cho đến hết đêm. Mà những câu chuyện của hai chị em thì chẳng bao giờ cạn.
             Đêm về trên Đồi Ma gió thổi vi vút. Đã sang mùa đông những làn gió càng về khuya càng thêm lạnh. Đêm nay ca gác có ba chị em. Ngoài chị Nhân, cái Liên còn có thêm cái Hường ở tiểu đội 2. Con trai thì còn mỗi thằng Nam. Nó che miếng vải bạt nằm co ro ở trên nóc nhà hầm. Chị Nhân định gọi nó xuống dưới nhà hầm cho đỡ lạnh nhưng cái Liên vội ngăn lại:
             - Nó xuống cùng chị em mình ngủ đêm dưới nhà hầm là vi phạm kỷ luật do trung đội trưởng quy định cấm nam nữ chung hầm đấy! - Cái Liên thì thầm nói tiếp: - Với lại có nó cùng ở trong hầm chị em mình không nói chuyện được đâu!
             Chị Nhân cũng thích nghe cái Liên kể những chuyện linh tinh nên chần chừ. Chị lấy thêm cái ruột chăn bông tiết kiệm dày cộm đưa lên cho thằng Nam. Thằng Nam quấn cái lõi chăn vào người rồi cười khì khì bảo:
             - Thế này thì em ấm quá rồi! Các chị cứ yên tâm mà ngủ kỹ đi. Nếu có máy bay địch xuất hiện em sẽ gõ kẻng báo động ngay. Khi xã đội trưởng hoặc trung đội trưởng lên kiểm tra trận địa em sẽ lập tức gọi các chị dậy, đừng lo.
             Thằng Nam nói vậy cho mấy chị em yên tâm. Nhưng ai mà tin nó. Có nhiều đêm làm nhiệm vụ trực chiến mà nó ngủ say như chết, máy bay Mỹ gầm rú trên bầu trời, tiếng bom nổ ầm ầm phía cầu Việt Trì mà nó vẫn ngáy o o. Thằng này còn trẻ lại vô tư nên cả trung đội ai cũng quý coi nó như một đứa em út. Có cái kẹo, củ khoai, bắp ngô mọi người đều để dành cho nó. Tuy được cưng chiều như thằng Nam không bao giờ ỉ nại vào các chị. Nó tự coi mình là một chiến sĩ thực thụ. Mọi việc nó đều hăng hái xung phong. Tuy ít tuổi nhưng thằng Nam thạo nhiều việc. Bố nó mất sớm, mẹ đau yếu thường xuyên nên nó trở thành trụ cột của gia đình, chăm lo cho mẹ và em gái. Nó tham gia dân quân mẹ nó có thêm dăm chục cân thóc mỗi vụ cũng đỡ lo hơn khi giáp hạt, lúc mùa màng thất bát.
             Khi thằng Nam đã cuộn tròn cả người cả súng vào trong chiếc lõi chăn bông tiết kiệm ngáy vang thì ba chị em dưới nhà hầm vẫn chưa ngủ. Ba người chùm chung một cái chăn bông mỏng rúc rích tâm sự. Cái Liên thì thầm:
             - Chiều nay em nhận được thư của hắn chị ạ!
             - Thư của thằng Xuyên à?
             Cái Liên vội bịt miệng chị Nhân. Nó không muốn cho cái Hường biết những chuyện bí mật của mình. Chị Nhân hỏi tiếp:
             - Tình hình của nó thế nào rồi? 
             - Hắn vừa huấn luyện vừa hành quân vào Nam. Hiện thì đã đi đến Nghệ An rồi.
             - Thế à?
             - Hắn có gửi lời hỏi thăm sức khỏe chị đấy!
             - Ừ…
             - À… mà anh Thứ cũng nhờ em gửi lời hỏi thăm sức khỏe của chị đấy! Anh Thứ và hắn vẫn ở cùng tiểu đội…
             Nghe cái Liên nhắc đến Thứ chị Nhân thấy mặt nóng bừng. May là ánh đèn dầu leo lét lại cùng nằm nhìn lên nóc nhà nên cái Liên không thấy mặt chị đang đỏ bừng. Với lại nó không biết chuyện đã xảy ra giữa chị và Thứ buổi sáng ở ruộng bèo hoa dâu. Mà thôi, chuyện chẳng có gì đáng nói. Một sự đụng chạm cố tình giữa thằng Thứ và chị lần ấy không phải là tình tứ gì mà chỉ là sự tò mò thèm khát. Tuy vậy, chị Nhân cũng mãi không quên được sự việc đã xảy ra hôm ấy. Cái Liên vẫn thì thầm:
             - Tự dưng em thấy nhớ… hắn quá chị ạ!
             - Thì yêu sớm nên khổ thế em ạ!
             - Nhớ cả chuyện khác cơ… mà hắn bảo cũng vậy chị ạ…
             - Chuyện khác… nào…
             Câu chuyện giữa hai chị em cứ rời rạc, chả đâu vào đâu khiến cái Hường không hiểu đầu cua tai nheo thế nào. Nó quay mặt ra rồi ngủ thiếp đi. Khi nhịp thở của cái Hường đã đều đều cái Liên mới nói tiếp:
             - Có khi em cũng xin đi bộ đội hoặc thanh niên xung phong chị ạ!
             - Sao tự nhiên mày lại có ý định thế hả?
             - Em muốn cùng vào chiến trường với anh Xuyên… để gặp anh ấy…
             - Vào đấy để làm gì! Nó ở bộ đội chuyển đơn vị luôn luôn, mặt trận lại rộng, gặp nhau thế nào được?
             - Vẫn biết thế… nhưng em nhớ lắm… không chịu nổi nữa rồi!
             - Nhớ gì mà nhớ! Chúng mày đã phải là vợ chồng đâu mà nhớ?
              Cái Liên ôm chặt lấy ngực chị Nhân cười hi hí:
              - Chuyện ấy thật khó quên chị ạ! Chị cứ thử một lần mà xem.
              Chị Nhân gỡ tay cái Liên rồi lật người nằm ngửa nhìn chăm chăm lên nóc nhà hầm. Gió mùa đồng bắc thổi sàn sạt trên mái nhà lều lợp bằng lá cọ. Cái lạnh từ lòng đất tỏa ra khiến chị thấy lạnh lùng. Chị khẽ thở dài bảo:
               - Thôi cố ngủ đi một lát. Ngày mai còn phải đi đào giao thông hào nối xuống chân đồi… -Ngừng một lát chị nói thêm: -Chiến tranh biết bao giờ kết thúc, nam giới ra trận hết thế này rồi… rồi… chúng mình sẽ chết già mất thôi…
              - Dại gì mà chết già hả chị! Tuổi xuân chỉ có một thời, rất ngắn ngủi chị ạ.
              - Không chết già thì làm gì được. Mà mày cẩn thận đấy, đừng có cứ nhìn thấy đàn ông là mắt sáng lên, xảy ra chuyện gì nữa là không hay đâu.
              - Chị yên tâm.
              - Tao thấy mấy lần đi đào hầm thằng Hừng thọt nó toàn ngó trộm ngực mày lúc mày cúi xuống xúc đất đấy.
              - Cái lão thọt ấy em không thèm để ý!
              - Nhưng nó lại để ý mày đấy hiểu không?
              Cái Liên cười rồi cắn nhẹ vào vai chị Nhân:
              - Lão thọt suốt ngày đào hầm, trực chiến, đêm về lại bị con vợ béo ị nó quần cho tơi tả, sáng ra mặt mũi bơ phờ, tay chân run rẩy, thở hổn hển, cầm cái xẻng xúc đất không vững, “súng ống” ủ rũ có cho cũng chả làm gì được đâu chị ạ!
              - Mày biết nó thế nào mà nói vậy?
              - Em biết “nó” thế nào rồi… em sẽ kể cho chị nghe… hay lắm…
              Chị Nhân nín thở chờ cái Liên nói tiếp. Nhưng mãi chả thấy nó nói thêm câu nào nữa. Hóa ra nó đã ngủ rồi. Con bé ngủ thật ngon lành. Đôi môi nó hé mở như muốn nói thêm nhiều điều bí ẩn nữa.
              Chị Nhân cứ thao thức mãi không ngủ được. Đêm hậu phương trôi đi trong tiếng gió bắc ào ào. Đêm cô đơn. Đêm của bao nhiêu nỗi trăn trở mênh mông…

              (còn nữa)                                                    Hà Nội, 11-2014

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

Truyện dài TRĂNG LẠNH (phần 6)

     
      TRĂNG LẠNH
            Truyện dài của Trọng Bảo

           Xã đội trưởng Phạm Bản vốn là một thượng sỹ quân đội về phục viên. Vì thế nên anh có ít nhiều vốn kiến thức về quân sự, khi tình huống khẩn cấp xảy ra biết cách xử trí có hiệu quả nhất. Tỷ dụ như vụ việc người dân gây rối, ngăn cản việc dân quân đang triển khai làm trận địa hôm nay chẳng hạn. Nếu anh không xử trí kịp thời mà xảy ra xô xát thì thật nguy hiểm, lực lượng dân quân và cả xã nữa mất thành tích thi đua như chơi. Đang lúc thời chiến khẩn cấp thế này lơ là một chút là xôi hỏng bỏng không. Lo cho thành tích chung, xã đội trưởng Phạm Bản còn lo đến hậu quả xã hơn nếu lĩnh vực quân sự mà anh phụ trách xảy ra sự cố. Hiện xã đang khuyết một chân phó chủ tịch. Ông phó chủ tịch xã vừa được điều lên huyện làm trưởng phòng nông nghiệp vì anh này vốn là dân tốt nghiệp đại học ngành kinh tế. Chức phó chủ tịch ấy đang tìm người. Thời chiến nên lãnh đạo thường thiên về cán bộ quân sự, Phạm Bản hy vọng vào vị trí ấy, là phó chủ tịch kiêm luôn chức xã đội trưởng. Chính vì thế nên anh luôn thể hiện sự cố gắng, trách nhiệm, năng nổ, xốc vác trong mọi công việc để lấy lòng lãnh đạo, tạo niềm tin với quần chúng. Việc đôn đốc, tổ chức xây dựng trận địa phòng không, huấn luyện và chiến đấu bắn máy bay Mỹ của trung đội dân quân làng Hạ do đích danh chủ tịch ủy ban hành chính xã Trần Khuông giao cho khiến xã đội trưởng Bản thêm hy vọng.
            Lẽ ra ngay trong quân đội Phạm Bản có thể phát triển tốt. Vì anh là một người có năng lực.
            Khi còn tại ngũ đơn vị anh đóng quân ở vùng đồi núi Đại Từ, Thái Nguyên. Phạm Bản là một cán bộ trung đội năng nổ, tháo vát, chỉ huy huấn luyện, quản lý bộ đội đều giỏi. Anh là cán bộ của khung A, chuyên làm nhiệm vụ huấn chiến sĩ mới ở miền Bắc sau đó giao quân cho các cán bộ khung B đưa vào miền Nam chiến đấu rồi lại nhận đợt chiến sĩ mới khác huấn luyện tiếp. Cứ như thế, khung A huấn luyện, khung B đưa bộ đội ra trận, hết lớp này đến lớp khác như một guồng quay không ngừng nghỉ của các đơn vị quân đội ở miền Bắc thời chiến tranh chống Mỹ. Trong cái vòng quay ấy cũng có nhiều cán bộ khung A chuyển thành khung B vào miền Nam chiến đấu nhưng Phạm Bản thì vẫn cứ ở khung A mãi. Cấp trên đã có ý định cử anh đi học tại trường quân chính quân khu để phát triển lên ngạch sĩ quan, làm cán bộ cấp đại đội. Anh được dự báo chuẩn bị đi học. Trong khi chờ đợi đi học khóa đào tạo vào năm mới của trường quân chính thì có một sự cố khiến cuộc đời Phạm Bản bước sang một khúc ngoặt khác. Đó là thời gian cấp trên giao cho đơn vị khung A của Phạm Bản huấn luyện một lớp chiến sĩ mới toàn là nữ. Lớp chiến sĩ nữ này sau khi huấn luyện sẽ được đưa về các đơn vị thông tin, phục vụ.
            Những cô gái trẻ măng, có người vừa mới tốt nghiệp phổ thông là xung phong vào bộ đội. Trong những cô gái trẻ trung căng đầy sức sống về trung đội Phạm Bản nổi lên một thiếu nữ rất đẹp và duyên dáng. Ngay lúc đầu gặp nàng, Phạm Bản đã sững sờ, mê mẩn. Nàng thật là đáng yêu. Tính tình, giọng nói, tiếng cười của nàng khiến anh như bị hút mất hồn. Không hiểu từ lúc nào, Phạm Bản đã thấy vô cùng yêu mến nàng. Một tình yêu hoàn toàn đơn phương nhưng đầy tự tin. Anh tin ở mình vì vừa tài hoa, vừa đẹp trai, lại là người chỉ huy trực tiếp của nàng. Phạm Bản luôn ưu ái, nâng niu, giúp đỡ nàng, khi huấn luyện, lúc hành quân hay lao động vào rừng lấy củi. Khi huấn luyện anh tận tình hướng dân, giúp đỡ nàng. Lúc hành quân anh mang giúp nàng bao gạo, bó củi. Ngày nghỉ vào rừng lấy củi anh giúp nàng chặt cây… Anh dành cho nàng những món quà nhỏ, một bánh xà-phòng thơm, một phong lương khô 701.
           Hình như Ngọc-tên người nữ chiến binh xinh đẹp nhất trung đội cũng hiểu được tình cảm mà người chỉ huy dành cho mình. Cô cũng thấy thinh thích khi thấy được quan tâm. Thân gái xa nhà, chiến tranh chả biết tương lai sẽ thế nào, được sự quan tâm là thấy yên lòng. Những lúc tập bắn thấy trung đội trưởng cứ dán mắt vào cái cổ áo chùng xuống của mình ban đầu cô cũng ngại ngùng, xấu hổ. Nhưng sau dần dần cô cũng thấy thinh thích. Có lần khi Phạm Bản đang đứng sát bên cạnh, cô còn làm động tác cúi xuống chuẩn bị nằm bắn để lộ cả một khoảng ngực áo sâu hun hút thấp thoáng hai vòng tròn nõn nà, căng mọng khiến cho khẩu lệnh của trung đội trưởng hơi run run.
            Phạm Bản say mê trong công tác lại chiếm được cảm tình của một nữ chiến sĩ xinh đẹp nhất trong đơn vị khiến cho có người luôn luôn theo dõi, để ý. Người đó chính là tay trung đội phó của anh. Thực ra, tay trung đội phó tên là Lê Thanh Tục này không phải là ghen tỵ với việc Phạm Bản được đám tân binh nữ xúm quanh mà hắn ghen tỵ với tài năng của anh. Lẽ ra cái xuất đi học sĩ quan tại trường quân chính quân khu phải thuộc về hắn. Ông chú là cán bộ ở phòng tác chiến quân khu đã nhăm nhe dành cho hắn. Chẳng may, ông ta chưa kịp xuống làm việc với đơn vị thì bị trúng bom ở cầu Gia Bảy khi đang chỉ huy bộ đội chiến đấu bắn máy bay Mỹ bảo vệ cầu. Ông chú chết, chẳng còn người nâng đỡ, khi xét duyệt cử người đi học sĩ quan ai còn để ý đến hắn nữa. Nay thấy việc trung đội trưởng Phạm Bản quấn quýt bên cô chiến sĩ mới hắn cảm thấy hình như thời cơ dành cho mình đã đến. Lê Thanh Tục luôn để mắt đến trung đội trưởng của mình vào theo dõi chặt chẽ đám nữ binh. Về chức trách thì hắn là cấp phó và còn là bí thư chi đoàn thanh niên. Phạm Bản vô tư, không biết mình đang đi vào một cảnh huống đặc biệt. Khi đơn vị chuẩn bị kết thúc thời gian huấn luyện cho các chiến sĩ nữ thì tình huống ấy xảy ra. Đó là một đêm trước khi các chiến sĩ nữ chia tay nhau để về các đơn vị mới.
            Đó là một đêm cuối tháng. Ánh trăng mãi thu cũng mỏng và lạnh. Đơn vị huấn luyện tân binh đã yên ắng mặc dù đêm nay các chiến sĩ được thức khuya hơn sau bữa liên hoan để những ngày sau họ nhận nhiệm vụ về đơn vị mới. Khi trung đội đã tắt đèn đi ngủ một lúc lâu, không còn tiếng rì rầm ở các lán trại thì trung đội phó Lê Thanh Tục se sẽ ngồi dậy. Hắn vớ khẩu AK và chiếc đèn pin nhẹ nhàng đi ra ngoài. Không phải là đi kiểm tra đơn vị hay đốc gác mà hắn lên nhà chỉ huy đại đội. Lê Thanh Tục gõ cửa phòng đại đội trưởng.
           - Ai đấy! - Trong nhà có tiếng người hỏi.
           - Báo cáo đại đội trưởng! Em là Tục-trung đội phó trung đội 3 ạ!
           - Có việc gì thế?
           - Báo cáo! Có chuyện rất khẩn cấp ạ!
            Đại đội trưởng Thiêm mở cửa. Trung đội phó Lê Thanh Tục thì thào thông báo tình hình. Đại đội trưởng hốt hoảng quát:
            - Phát lệnh báo động tập hợp toàn đơn vị ngay!
            Trung đội phó Tục vội ngăn đại đội trưởng:
            - Không nên phát lệnh báo động! Làm như vậy thì không bắt được quả tang đâu ạ!
            Đại đội trưởng Thiêm ớ người:
           - Đúng vậy! - Đại đội trưởng Thiêm quay vội vào trong nhà lật gối lấy khẩu súng ngắn và chiếc đèn pin, gọi thêm chiến sĩ liên lạc rồi hạ lệnh tiếp: - Đi theo tôi ngay. Nhẹ nhàng thôi kẻo thấy có động họ chạy mất.
            Phó trung đội trưởng Tục xách súng vọt lên trước dẫn đường. Ba người chạy lên phía đỉnh đồi có những bụi cây sim, cây mua lúp súp. Họ không chiếu đèn mà mò mẫm theo ánh trăng mờ đi theo lối mòn ngược dốc.
            Đến mé đồi phía đông ba người dừng lại thì thào hiệp đồng xử lý tình huống.
            Bất ngờ cả ba chiếc đèn pin bật sáng soi rõ một khoảng đồi dưới gốc gây màng tang. Dưới ánh đèn, họ nhìn thấy hai người đang nằm bên nhau. Bàn tay của trung đội trưởng Phạm Bản còn luồn trong ngực áo của người nữ chiến sĩ xinh đẹp nhất đơn vị. Còn bàn tay của nàng thì đang nắm chặt một nhành cây sim. Hai người vừa thiếp đi một lát sau những phút ái ân và dồn toàn bộ sức lực cho nhau. Trên khuôn mặt hai người còn vấn vương sự rạng ngời sung sướng, thoả mãn. Đôi uyên ương đang chìm trong miên man chợt giật bắn người khi ánh đèn pin dọi sáng rực và một tiếng thét vang: “Nằm yên. Không được cử động!”. Theo phản xạ, cả hai nhoáng nhoàng bật ngồi dậy. Trung đội trưởng Phạm Bản rút vội tay ra khỏi ngực áo của người nữ chiến sĩ. Còn Ngọc thì lập cập cài lại khuy áo. Rồi, cả hai bước líu ríu bên nhau trước mũi súng của đại đội trưởng và trung đội phó Lê Thanh Tục. Họ bị dẫn giải về doanh trại như những kẻ phạm tội. Mà như vậy thì đúng là phạm tội nghiêm trọng rồi. Cùng với việc bắt quả tang, đại đội trưởng và trung đội phó Tục còn thu được tang vật là chiếc xu-chiêng màu đỏ chói vướng một cành cây sim.
            Ngay sau đó là những cuộc kiểm thảo triền miên, hết chi đoàn lại đến trung đội, đại đội. Ngọc gầy rộc đi. Đôi mắt rất đẹp của nàng thâm quầng vì những đêm ngồi viết tường trình và kiểm thảo.
            Trung đội phó Lê Thanh Tục chủ trì các buổi sinh hoạt của trung đội và của chi đoàn để kiểm điểm hai người. Anh ta đề nghị lên trên xét hình thức kỷ luật loại ngũ cả hai. Việc có thể sẽ phải trở về quê hương trong lúc cả nước đang hướng ra tiền tuyến không khác gì những kẻ đào ngũ khiến cả hai đều vô cùng hốt hoảng. Ngọc khóc đến cạn nước mắt. Trong khi chờ trên quyết định hình thức kỷ luật Ngọc bị đưa xuống bộ phận nuôi quân chuyên chăn lợn sau đó chuyển vào đơn vị công binh tuyến lửa. Trung đội trường Phạm Bản bị giáng chức và thuyên chuyển sang đội sản xuất gồm chủ yếu là những phần tử "bê quay" đang lao động dọn dẹp lòng hồ núi Cốc. Gần một năm sau thì anh được ra quân.
           Về địa phương do có vốn kiến thức quân sự nên Phạm Bản được gọi vào lượng dân quân. Dần dần với sự phấn đấu, công tác tốt anh được đề bạt lên làm cán bộ quân sự cấp xã. Một lần đi dự lớp tập huấn phòng không nhân dân ở trên tỉnh Phạm Bản bất ngờ gặp lại người cùng đơn vị cũ, khung huấn luyện A khi anh còn ở Thái Nguyên. Hôm ấy, sau khi nghe giới thiệu về nguyên tắc tổ chức trận địa bắn máy bay bay thấp bằng súng bộ binh, đến giờ giải lao mọi người tản vào các gốc cây có bóng mát ngồi nghỉ. Phạm Bản đang đi cùng anh xã đội phó ở xã bên thì chợt có ai đó vỗ bộp vào vai nói:
          - Chào đồng hương...
           Phạm Bản quay ngoắt lại. Đó là một sĩ quan đeo quân hàm trung úy, khẩu súng ngắn đeo sệ bên hông, cái xà-cột da đen khoác chéo qua vai. Phạm Bản nhận ra ngay đó là Lê Thanh Tục - cấp dưới của mình khi anh còn ở trong quân ngũ. Vẫn cái bản mặt đen đen, đôi mắt hum húp và cái mũi sần sùi. Chỉ có khác là bây giờ trông hắn có vẻ oai vệ hơn, không dúm dó như thời ở khung A huấn luyện tân binh trên đất Đại Từ. Sau vụ có công phát hiện, theo dõi giúp đại đội trưởng bắt quả tang “gian phu-dâm phụ” Lê Thanh Tục được cử đi học tại trường quân chính quân khu. Xuất đi học sĩ quan ấy lẽ ra là của Phạm Bản. Ra trường, Lê Thanh Tục về công tác tại ban dân quân của tỉnh đội, là giáo viên của lớp tập huấn cán bộ quân sự xã. Lê Thanh Tục ưỡn ngực giơ thẳng cánh tay phải ra.
           Phạm Bản không bắt tay Lê Thanh Tục mà lập tức quay đi. Lê Thanh Tục bị bẽ mặt trước nhiều người song vẫn cố vớt vát nói vóng theo:
           - Cái đồ… đồ chết vì gái… lại còn sĩ…
           Câu nói của Lê Thanh Tục cứ đeo đuổi Phạm Bản mãi. Đúng là nhiều người chết vì gái. Lẽ ra Phạm Bản có thể thăng tiến xa rồi nếu không xảy ra vụ đồi sim năm ấy. Hóa ra cái thứ ấy của đàn bà ghê thật. Nó có thể làm cho nhiều người "rụng mất sao, cào mất gạch, cách mất chức” chứ chẳng phải chuyện đùa. Vậy mà ai cũng thích đụng chạm vào "cái ấy" của chị em cho dù có mất hết. Bây giờ phụ trách trung đội dân quân cũng toàn là gái thế này khiến xã đội trưởng Phạm Bản lại nhớ đến chuyện thời quân ngũ không xa…
            (còn nữa)                                                     Hà Nội, tháng 11-2014

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

Truyện dài TRĂNG LẠNH (phần 5)

        TRĂNG LẠNH        
                   Truyện dài của Trọng Bảo

            Trung đội dân quân thường trực làng Hạ bắt đầu xây dựng trận địa ở khu vực Đồi Ma. Quả đồi này màu đất đỏ sậm tựa như màu máu khô. Cây cối trên đồi khá xanh tốt, rậm rạp nhưng toàn là các loại cây tái sinh và nhưng bụi sim, mua mọc khắp đồi. Trên sườn đồi phía bắc có một hòn đá to liền khối nổi lên màu sám xịt. Một cây đa trùm rễ lòng thòng ôm quanh hòn đá. Nghe các cụ kể lại ngày xưa bọn Tàu đào hầm ngầm giấu vàng bên dưới hòn đá. Bọn chúng lùng bắt con gái đồng trinh cho ngậm sâm, khâu miệng lại rồi chôn sống xung quanh làm thần giữ của. Những người con gái chết trẻ biến thành ma đêm đêm hiện hình đi lại vất vờ quanh hòn đá, tiếng kêu khóc của họ thật lâm li, ai oán. Chuyển thực hư chẳng biết thế nào nhưng ngang thân hòn đá hướng bắc có một cái hốc lõm sâu vào. Không biết tự bao giờ đã có một cái bát hương đặt ở trong hốc đá. Thỉnh thoảng vẫn thấy những túm chân nhang còn rất mới. Một dạo người ta đồn rằng cái bát hương ấy là đồ cổ rất quý hiếm, có từ mấy trăm năm, hoặc cả ngàn năm trước, trị giá đến hàng chục triệu đồng nên bọn săn đồ cổ thường lởn vởn trên Đồi Ma. Cái bát nhang có khắc chìm hình rồng phượng ấy biến mất sau một đêm mưa. Nhưng rồi mấy ngày sau nó lại trở về đúng chỗ cũ. Nghe đâu có một thằng tham tiền dám cả gan lấy trộm cái bát nhang cổ ấy. Nhưng nó đem về đến nhà chưa kịp bán thì đã gặp báo mộng diệt gia, cháy nhà, tiệt diệt hết gia cầm, gia súc, lụn bại cả họ hàng. Ban đầu, thằng ăn cắp không tin, song sau một đêm đột nhiên hai con trâu nhà nó lăn ra chết, thằng con lớn đang đi học bỏ chạy về nhà trợn ngược mắt đứng giữa sân há hốc mồm không nói gì. Thằng ăn cắp cái bát nhang hoảng sợ quá vội và đem đến trả lại còn phải sắp lễ vật cúng bái. Dân làng Hạ chỉ biết đúng là có chuyện cúng bái chập cheng suốt cả đêm trên Đồi Ma. Sáng hôm sau có người lên xem còn thấy dấu vết đốt vàng mã, dấu máu động vật và lông gà vương vãi khắp đỉnh đồi. Sau bận ấy, không ai còn dám động đến cái bát để nhang trong hốc đá ấy nữa.
             Đồi Ma nằm trên trục thẳng lên hướng cây cầu sắt trên quốc lộ 2C đến núi Tam Đảo. Do đó khi máy bay Mỹ bổ nhào từ trên dãy núi Tam Đảo xuống ném bom cầu sẽ lọt vào tầm ngắm của những cây súng bộ binh của dân quân. Khi chúng bay thấp để tránh ra-đa phòng không cũng sẽ phơi bụng khi bay qua trận địa Đồi Ma. Chính vì vậy nên Đồi Ma thành đắc địa để xây dựng trận địa phòng không bắn máy bay tầm thấp bằng súng bộ binh.
             Để xây dựng trận địa, trung đội dân quân phải chặt hết cây cối trên đỉnh đồi và phải cưa bỏ một cành đa chìa về hướng bắc để khỏi vướng xạ giới. Chặt cây trên đỉnh đồi thì đám thanh niên còn dám làm còn việc trèo lân cây đa chặt cành thì không đứa nào dám. Trung đội trưởng Tình bảo thằng Nam trèo lên cây đa. Thằng Nam vốn là đứa liều lĩnh chẳng sợ gì ma quỷ. Nó dắt con dao tông vào lưng đu đám dây leo chằng chịt trèo lên cây đa. Khi nó vừa vung dao chặt được mấy nhát thì rú lên ngã nhào xuống. May là phía dưới cành đa cây cối, dây leo chằng chịt um tùm nó nhanh chân nhanh tay túm được nên ngã không đau lắm. Nó bám vào một cành cây treo lủng lẳng cách mặt đất đến gần chục mét. Cả trung đội hốt hoảng nhào đến. May có sẵn mấy cây tre đem lên làm lán trại. Mọi người hò nhau vác một cây tre đến dựng lên rồi giữ cho vững để thằng Nam ôm cây tre rồi tụt xuống đất. Hóa ra lúc nãy chỗ cành đa nó đang chặt có một tổ ong vò vẽ. Nó vung dao lên chặt cây chạm vào tổ ong nên bị đàn ong lao ra đốt. Cũng may mà khu đồi rậm rạp và tổ ong chưa bị vỡ nên khi thằng Nam ngã xuống lùm cây bên dưới đàn ong không đuổi theo. Tuy chả phải là chuyện ma quỷ gì song không ai còn dám lên chặt cái cành đa ấy nữa. Xã đội trưởng Phạm Bản quyết định xin công binh huyện đội về ép mấy lạng thuốc nổ đánh gãy cành cây. Khi cái cành cây ấy bị khối thuốc nổ đánh gãy gục cây đa trông xa giống như một người bị cụt mất một cánh tay.
            Khi mọi người đang phát dọn cây cối, đào công sự trên đỉnh Đồi Ma thì có nhiều tiếng người xôn xao dưới chân dốc. Một toán người phần đông là phụ nữ rùng rùng kéo nhau lao lên. Vừa xông lên đồi họ vừa gào thét ầm ĩ. Toàn là các bà nạ dòng. Nhà họ ở dưới chân đồi. Một bà gào lên:
            - Các anh chị định hại cả làng ta à…?

            - Sao lại dám chặt cây, đào bới ở chỗ linh thiêng, nơi huyệt đạo thế này thì động mồ, động mả, đứt long mạch thì cả làng ta sẽ chết hết đấy…
            - Ối giời ơi là giời ơi, họ định giết cả làng Hạ này bà con ơi!
             Đám thanh niên dân quân dừng tay trèo lên bờ công sự ngồi nghỉ và nghe các bà kể lể, kêu gào. Họ không quan tâm chuyện ma quỷ, chỉ muốn nghỉ một lát lấy sức. Bữa ăn đạm bạc, cơm trộn toàn sắn đắng khiến họ nhanh mệt mỏi. Ngồi nghe đám dân làng bàn tán, kêu gào thỉnh thoảng thằng Hừng thọt lại chọc thêm một câu khiến cho mấy bà già càng thêm lồng lộn. Người trong làng kéo lên mỗi lúc một đông. Ai cũng can ngăn trung đội dân quân không nên đào bới, chặt cây cối, xây dựng trận địa trên Đồi Ma nếu không gây động địa thần linh, ma khách thì cũng sẽ thu hút bom đạn của bọn giặc Mỹ ném xuống làng xã. Mấy người quá khích còn xông vào giằng lấy cuốc xẻng của dân quân ném đi. Có người còn hô hào nhau cào đất san lấp các hầm hố, công sự của dân quân. Họ đạp đổ cả lái lán trú mưa nắng của dân quân vừa mới dựng xong trên đỉnh đồi. Nhiều tiếng chửi bậy, thách thức vang lên. Trung đội trưởng Tình hết sức lo lắng, lúng túng không biết xử trí tình huống này ra sao. Cuối cùng, không còn cách nào khác chị Tình đành kéo thằng ghé tai nói nhỏ. Thằng Nam gật đầu nhận lệnh của chỉ huy. Đoạn, nó vội bưng cái mặt bị ong đốt sưng húp lao vút đi. Thằng Nam chạy thẳng về làng thông báo cho ông Đạt đội trưởng biết tình hình đang diễn ra trên Đồi Ma. Ông Đạt vội vàng cho người báo cáo ngay lên ban chỉ huy xã đội. Một lúc sau ông Đạt cùng xã đội trưởng Phạm Bản và anh công an xóm hối hả chạy lên trận địa của dân quân làng Hạ.
             Vừa lên tới đỉnh Đồi Ma, xã đội trưởng đã quát trung đội trưởng Tình ngay lập tức tập hợp đơn vị triển khai phương án sẵn sàng chiến đấu. Đây đúng là một hành động, một âm mưu phá hoạt nhiệm vụ quân sự chứ không phải là chuyện bình thường. Vậy mà khi có tình huống xảy ra trung đội dân quân lại không xử lý được, để bị mất trận địa một cách quá dễ dàng thế này.
             Thấy trung đội dân quân tập hợp, súng ống, gậy gốc lăm lăm đám đông quá khích mới tạm dịu đi. Trưởng công an xóm Vũ Sinh đảo mắt nhìn đám người đang nhốn nháo, phân loại nhanh các đối tượng rồi chỉ mặt người đàn bà to mồm nhất đám cảnh cáo:
             - Bà là bà Chuyên phải không? Nhà bà ở tận bên kia sông tại sao lại có mặt phá hoại trận địa quân sự ở đây?
             Bị điểm tên chỉ mặt bất ngờ, bà Chuyên chột dạ lúng túng:
             - Tôi… tôi… đi bán hàng trong làng. Thấy chuyện xảy ra thì lên… lên… xem thôi…
             Trưởng công an Vũ Sinh nghiêm khắc:
             - Bà là người chuyên buôn gian, bán lậu, mua rẻ, bán đắt, móc ngoặc, tiêu thụ các loại hàng hóa bất chính tuồn từ trong của hàng mậu dịch quốc doanh ra bán với giá cắt cổ, gây nhiễu loạn thị trường xã hội chủ nghĩa. Bà biết đó là tội gì không?
             - Tôi… tôi… không… không…
             Mụ Chuyên lắp bắp và tìm cách lùi ra khỏi đám đông. Anh công an xóm tiếp tục cảnh cáo một người khác:
             - Lão Vận kia nữa. Lão đã già cả rồi, hợp tác xã tạo công ăn, việc làm, cho chuyên trách việc vệ sinh quét chợ, vậy mà vẫn còn lên đây gây rối hả?
             - Tôi… không phải… là…
              Lão Vận ngớ người ra ấp úng. Lão định thanh mình nhưng đám đông ồn ào át cả tiếng lão. Lão không phải là lên để ngăn chặn việc dân quân xây dựng trận địa. Lão vừa đánh được một mẻ cá trên sông Đáy. Lão liền mang lên cho đám dân quân một ít. Không ngờ lúc lão lên lại đúng vào lúc đám người làng Hạ lên ngăn cản việc làm trận địa phòng không. Lão Vận bị chỉ trích oan. Người lão run run, tay lão xách xâu cá thêm nặng chĩu. Lão cố nói thêm một câu cho ra nhẽ nhưng chẳng ai thèm nghe lão. Mọi người còn đang to tiếng tranh luận phải trái, an nguy với nhau. Ông đội trưởng đội sản xuất làng Hạ thì ôn hòa. Ông nhỏ nhẹ vận động, nhắc nhở bà con nên về để ra đồng ra sức sản xuất nhiều ngô lúa chi viện cho tiền tuyến đánh giặc, không nên tụ tập đám đông làm những việc sai trái, thiển cận thiếu suy nghĩ, cản trở nhiệm vụ chiến đấu của dân quân, vi phạm pháp luật của nhà nước. Anh trưởng công an xóm thì tiếp tục nghiêm khắc nhắc nhở, cảnh cáo thêm một số phần tử tiêu cực, chậm tiến trong làng đang có mặt tại đây. Tuy vậy, hai cả thái độ cương nhu đều không có kết quả. Đám đông vẫn không đồng tình với việc dân quân xây dựng trận địa phòng không trên đỉnh Đồi Ma. Nhiều người lại bắt đầu to tiếng, vung chân, vung tay, manh động...
             Đột nhiên, xã đội trưởng Phạm Bản thét to:
             - Máy bay địch từ hướng thủ đô Hà Nội đang bay lên! Trung đội dân quân khẩn trương vào vị trí sẵn sàng chiến đấu!
             Quả là có tiếng máy bay, hoặc là tiếng ô tô ầm ì phía xa xa. Đúng lúc ấy có một tiếng nổ to của máy bay tăng tốc phía bầu trời trên dãy núi Tam Đảo. Đám dân làng Hạ nhốn nháo hốt hoảng. Một rồi hai, ba người bỏ chạy. Thế là đám đông vội vàng tóe ra lao xuống chân đồi như vịt vỡ đàn. Nhìn đám người quá khích hoảng hốt tan tác chạy về làng, xã đội trưởng Phạm Bản cười thầm và nghĩ: “Đúng là cứ phải có chiến sự thì tình hình mới yên được! Mình xử lý tình huống này thật là xuất sắc”.

              (còn nữa)                                             Hà Nội, tháng 11-2014

             Mời xem Tiểu thuyết TRĂNG LẠNH theo đường link sau:

              http://lienson.vnweblogs.com/
           
  

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Truyện dài TRĂNG LẠNH (phần 4)

 

             TRĂNG LẠNH
             Truyện dài của Trọng Bảo

           Lễ ra mắt trung đội dân quân trực chiến được tổ chức rất trọng thể tại khu rừng cọ phía sau làng Hạ. Buổi sáng mùa thu trời quang quẻ, ấm áp. Nắng sớm mai bừng lên. Rừng cọ xanh rì rào reo trong gió nhẹ.
           Thành phần trung đội dân quân chủ yếu là thanh niên trong chi đoàn làng Hạ. Trung đội trưởng chính là chị Tình-bí thư chi đoàn. Xã đội trường Phạm Bản là người trực tiếp chỉ đạo công việc hàng ngày của trung đội dân quân trực chiến. Tại buổi lễ ra mắt trung đội dân quân làng Hạ còn có ông chủ tịch xã Trần Khuông và một sĩ quan từ huyện đội về dự. Viên đại úy này có vóc dáng lùn tịt, đậm chắc với nước da đen chùi chũi nhưng khẩu lệnh của anh ta thì lại rất dõng dạc, dứt khoát. Đây đúng là một nhà quân sự chính quy.
            Đội hình trung đội dân quân tập hợp thành ba hàng ngang. Phía trước đội hình của họ là một khẩu 12ly7 chĩa nòng lên trời trông rất uy nghiêm. Sau khi anh xã đội trưởng công bố quyết định thành lập trung đội dân quân trực chiến là phát biểu động viên của chủ tịch xã, cuối cùng là phần quán triệt phương án tác chiến của anh đại úy cơ quan huyện đội.
            Thằng Hừng “thọt” được biên chế vào tiểu đội 3. Trong đội hình tập hợp hắn đứng ở hàng dưới ngay sau lưng cái Liên. Suốt buổi lễ hắn chẳng nghe, nhìn được điều gì rõ ràng ngoài việc dán mắt vào lưng cái Liên. Cái Liên mặc chiếc áo phin mỏng màu trắng ngà làm nổi rõ cả các thứ “phụ tùng” bên trong. Nó đang mang cái nịt vú màu đen. Thằng Hừng “thọt” nuốt nước bọt mấy lần. Trong đầu óc hắn lúc này thì mọi phương án tác chiến của anh đại úy lùn đang phổ biến chẳng có ý nghĩa gì ngoài một “phương án” và mong muốn của hắn đang nung nấu suy nghĩ trong đầu. Trong khi đó thì đứng ở hàng phía cái Liên cũng đang nghĩ đến chuyện khác. Nó chợt ghé tai chị Nhân nói nhỏ:
            - Cái ông đại úy kia lùn tịt thế kia chắc là “súng ống” của ông ấy cũng ngắn tun tũn thôi chị ạ!
            Chị Nhân ngạc nhiên:
            - Ông ta đang đeo khẩu CKC dài ngoẵng, báng súng gần chạm đất thế kia mà mày bảo là ngắn à?
             Cái Liên huých nhẹ vào vai chị Nhân cười khúc khích:
             - Không phải là khẩu CKC ấy mà là khẩu súng của ông ta đang giấu trong… người ý.
             - Súng gì? - Chị Nhân ngơ ngác hỏi lại. Cái Liên ậm ờ:
             - Súng… ấy mà chị không hiểu à?
             Chị Nhân chợt hiểu. Chị thò tay sang cấu vào lườn cái Liên một cái. Cái Liên đau quá kêu “á” lên rõ to khiến trung đội trưởng Tình phải quay lại nghiêm giọng khẽ nhắc nhở:
             - Các đồng chí trật tự để nghe cho rõ các phương án chiến đấu, hiểu chưa?
             - Vâng ạ!
             Cái Liên đáp và cố làm ra vẻ nghiêm túc nhưng trong đầu óc nó thì sự tập trung thì vẫn chưa thật tốt cho lắm. Ông đại úy thì vẫn thao thao nói về các phương án, kế hoạch bắn máy bay địch bay thấp bằng sũng bộ binh. Ông ta chĩa khẩu CKC lên trời xoay xoay như đang rê theo máy bay địch làm mẫu hướng dẫn dân quân. Giọng ông đại úy oang oang vang trong thung lũng. Trong khi đó thì từ phía cái lán tạm làm nơi nấu nướng của bộ phận hậu cần mùi thịt chó đã tỏa ra thơm ngào ngạt. Thằng Hừng “thọt” tiếp tục nuốt nước bọt. Nó đang thèm thịt sống và cả thịt chín đến dỏ dãi. Nhìn như hút mắt vào tấm lưng tròn thon thả của cái Liên thằng Hừng nghĩ thầm: “Ở cái làng Hạ này con gái vất vả mà sao đứa nào cũng xinh đẹp, nước da trắng nõn. Vậy mà mình ngu, tự dưng đi lấy con gái thiên hạ về làm vợ. Con vợ mình da thì đen chùi trũi, tính tình thì cáu cẳn, mặt mũi lấm lem cả ngày, nhìn đã ghét. Giá mà nó được một phần của con Liên này thôi thì tốt quá!”…
             Cái Liên đứng im chưa được một lúc đã ngọ ngoạy. Nó lại nghiêng người sang ghé tai chị Nhân thì thầm:
             - Em không việc gì rồi chị ạ!
             - Chuyện gì thế?
             - Thì… em không bị đâu chị ạ. Em chỉ bị… chậm mấy hôm thôi, may quá!
             Chị Nhân thì thào bảo nó:
             - Thế thì may quá! Nếu mà bị thì mày nhận án kỷ luật là cái chắc. Lần sau mày nhớ là phải thật cẩn thận đấy!
             - Em biết rồi. Em vẫn cẩn thận đấy chứ… nhưng lúc ấy có muốn cẩn thận cũng chả kịp được… hi… hi…
             - Mày thì chỉ được mỗi cái chuyện ấy… là giỏi thôi!
             Cái Liên cười khi khí bảo:
             - Nhưng chuyện… ấy thích lắm chị ạ!
             Chị Nhân chưa kịp phản ứng thì có tiếng hô to của trung đội trưởng Tình: “Giải tán”. Buổi lễ công bố thành lập và quán triệt nhiệm vụ của trung đội trực chiến đã xong. Mọi người tóe ra cười nói vui vẻ chuẩn bị cho bữa liên hoan làm lễ xuất quân.
             Bữa liên hoan của trung đội dân quân trực chiến làng Hạ diễn ra ngay trong thung lũng rừng cọ. Bàn tiệc là những tấm lá cọ vừa chặt còn xanh ngăn ngắt. Thịt chó  vừa nấu chín còn bốc hơi ngào ngạt. Thịt luộc thì để ngay trên lá chuối tươi, thịt nấu nhựa mận, canh xáo thì đổ sẵn trong ăng-gô, trong chậu thau. Là bữa liên hoan nên cơm không phải độn sắn, độn ngô. Mùi cơm nấu bằng gạo kho lâu ngày có vị mốc hôi hôi. Đám dân quân trẻ ồn ào ăn uống. Có một ít rượu sắn trong mấy chiếc bi-đông được truyền tay nhau mỗi người nhấp một ngụm. Ông chủ tịch, anh xã đội trưởng và ông đại úy huyện đội ngồi ở phía cuối thung lũng. Họ vừa ăn vừa tranh thủ bàn thêm một số công việc chuẩn bị cho những ngày tiếp theo. Tình hình đã căng thẳng lắm rồi. Bọn Mỹ tăng cường bắn phá miền Bắc, trước sau gì thì cây cầu sắt trên quốc lộ 2C trên con đường huyết mạch này cũng bị ném bom bắn phá.
             Chưa tàn bữa liên hoan cái Liên đã bấm chị Nhân:
            - Chiều nay được nghỉ hai chị em mình vào rừng chơi đi!
            - Lỡ có chuyện gì đột xuất thì sao?
             Thấy chị Nhân đắn đo, cái Liên xua xua tay:
             - Không có việc gì đâu! Tụi mình chỉ là dân quân, khi có lệnh thì tập trung, lúc không có nhiệm vụ thì thành dân, vẫn phải ra đồng, lên nương cày cấy, cuốc đất chứ là vương tướng gì đâu.
             - Nhưng bây giờ là thời chiến rồi, lơ mơ là bị kỷ luật đấy!
             - Kỷ luật là cái gì. Mấy ông chỉ huy còn đang nhai thịt chó kia kìa… Đi thôi chị ơi.
             Vừa nói cái Liên vừa lôi chị Nhân ra khỏi đám ăn uống. Hai người đi sâu vào trong rừng. Đến chỗ hẻm núi đá có khe nước chảy ra trong vắt cái Liên cởi áo ra bảo:
             - Tắm tý cho mát chị ạ! Mùi mắm tôm, thịt chó nó quyện vào quần áo hôi quá. Với lại lúc nãy ngồi gần tay Hừng “thọt” lão ta lợi dụng lúc nhốn nháo chúc rượu thò tay vào lưng em mấy lần… tay hắn bốc thịt chó, toàn mỡ thôi, kinh quá.
              Chị Nhân bảo:
             - Thế thì mày tắm đi, qua quýt thôi còn về nhé.
             - Vâng! Chị canh chừng cho em tắm nhé! Cẩn thật kẻo có thằng nào nó nhòm trộm…
             Cái Liên nói xong thì cũng tụt quần xong. Nó lao xuống nước nhanh như một con rắn. Dòng nước trong xanh càng nổi rõ cơ thể trắng trẻo của cái Liên. Sau một lát vùng vẫy thỏa thích trong dòng nước mát cái Liên trèo lên một mỏm đá giữa dòng suối nhìn chị Nhân rồi chụm chân đứng nghiêm giơ tay chào theo kiểu nhà binh. Chị Nhân trố mắt nhìn nó. Con bé đẹp quá. Một cơ thể con gái đã nảy nở đủ đầy, tròn trịa, sáng lên lung linh giữa núi rừng hoang vắng nhìn thật đấy mà như trong mơ…
             Có tiếng máy bay ầm ì từ xa vọng đến. Chị Nhân vội giục cái Liên lên bờ mặc quần áo. Nó vội lội ào vào bờ. Gió mùa thu thổi qua thung lũng tràn vào từng khe núi. Gió mơn man trên đôi vai trên của người con gái. Cái Liên ép tay tay sát người so vai lại khiến bộ ngực vươn lên, căng mọng láng ướt nước suối trong…   
                                                                                                                                                                
           (còn nữa)                                                                       Hà Nội, 11-2014